TRUYỆN NGẮN - PHÙNG PHƯƠNG QUÝ

VỢ TÔI
ảnh
Phùng Phương Quý

      Miệng tôi như dán keo dính chuột. Đành lại cầm chai rượu lên trong vắt những giọt nước mắt đàn ông tràn đầy ba chiếc li viền vảng. Các bố cứ ăn nhậu cứ kể chuyện tiếu lâm cứ nhắc lại ti tỉ kỉ niệm đời lính đi. Thiếu gì chuyện cơ chứ? Sao các bố không tha cho tôi.


    Trông các bố có khác gì quân cướp ngày không? Bố Đạo Hội CCB huyện xếp bằng chống nạnh ánh mắt "mang hình viên đạn". Bố Chiến bảo vệ chân đứng chân nằm tay khuỳnh gối tư thế xung phong. Còn thằng cha Thanh phó chủ tịch xã đầu gối chạm cằm hai tay khoanh phòng thủ. Từ lúc vợ tôi bỏ đi. Các bố định biến chiếc chiếu này thành hai chiến tuyến hả?

    Kiểu hành xử của các bố hôm nay hơi thô lỗ. Tự dưng gọi điện tới bảo làm bữa thịt dê cho nó máu. Từ ngày thím Lập lên chức Chủ tịch huyện bọn tao chưa được uống rượu nhà mày bữa nào. Đấy là do các bố sĩ diện hão chứ vợ chồng tôi có điều gì không phải. Vợ tôi là chủ tịch huyện chứ là thủ tướng đi nữa thì nó cũng là em các bố cơ mà. Nó vẫn nhớ ơn anh Đạo lôi từ trạm bảo vệ thực vật về Hội phụ nữ huyện rồi từ đó mới có hôm nay chứ. Nó tiến bộ các bố đều mừng cho tôi. Nó đòi đại học tại chức các bố động viên tôi trông con cho nó đi cho tôi mượn tiền nuôi nó học. Nó lên được chức Chủ tịch công đoàn các bố góp tiền liên hoan. Nó lên được phó Chủ tịch huyện thì các bố bắt tôi khao. Ông Lâm Chủ tịch huyện bị bục dạ dày chết nó lên thay thì các bố lảng như chó phải dùi. Lẽ ra các bố phải mừng cho vợ chồng tôi hỏng chồng được vợ. Các bố về hưu rồi vẫn có tí chức tước chứ tôi sửa ti vi suốt ngày chọc ngoáy mấy cái bảng điện có ngẩng mặt lên đâu. Chẳng lẽ đàn ông dựa vào cái bóng vợ thì đâm ra tồi tệ ư? Lúc vợ tôi lên Chủ tịch công đoàn thằng Thanh làm thơ Bút Tre tặng. "Hoan hô thượng sĩ Quốc Hưng. Ngày chọc vô tuyến tối chọc ...lưng công đoàn". Bây giờ ngày tôi chọc vô tuyến tối chọc...chủ tịch huyện đấy. Các bố ghen tị à?

     Hôm nay vợ tôi quá tử tế. Lẽ ra phải xuống xã dự khai trương ba cái nhà văn hoá mà nó cử lão phó đi ở nhà cơm rượu hầu hạ các bố lại thay mặt vợ chồng tôi cám ơn mỗi ông anh một li. Hỏi mấy bà vợ các bố làm được thế không? Chỉ cần nghe chồng uống rượu mặt các bà ấy đã sưng bằng cái mẹt chứ dám mời mọc chúc tụng nữa tôi bé bằng con kiến. Vậy mà các bố nỡ xử sự thật không ra gì. Thấy cái mặt bố Đạo hết đỏ lại tái tôi đã lo rồi. Không ngờ bố điểm hoả sớm quá xung kích vẫn nằm ngoài hàng rào. Cái giọng của bố nghe đểu đểu thế nào ấy. " Có lẽ chị cho phép...mà thôi. Thím Lập! Thím thông cảm nhá. Thím còn tiến xa nữa nhưng anh em chúng tôi đến chết tình cảm vẫn thế này thôi". Vợ tôi đỡ lời. " Bác Đạo nặng nề thế. Chúng em lúc nào chẳng là em của các bác". " Vậy nên tôi mới mạnh dạn góp ý đấy thím ạ. Cái vụ Ban tái định cư và giải phóng mặt bằng ai ăn bớt tiền đền bù của dân? Khung giá chung của nhà nước đối với loại đất tại địa phương tôi được biết là 960.000đ/m2 thế mà bà con chỉ nhận được 16.500đ/m2? Hơn trăm lá đơn kiến nghị tố cáo của dân thím đã biết chưa?". " Việc này các anh hỏi bên ban tái định cư họ biết cụ thể hơn em chỉ nắm tình hình chung". Thằng cha Thanh không để ý tới giọng nói khang khác của vợ tôi thêm dầu vào lửa. "Cả việc thực hiện dự án làng nghề Phú Gia. Công trình xây dựng khu dưỡng lão ở Liên Hoà. Chỗ nào cũng dư luận ầm lên là huyện đòi phần trăm với nhà thầu không cấp tiền đúng tiến độ cho bên B. Mang tiếng lắm thím ạ. Chúng tôi nghe mà nóng cả mặt".

    Mặt vợ tôi cũng đỏ phừng phừng. " Hôm nay vợ chồng tôi mời các anh đến nhà uống rượu là vì tình cảm thân thiết bao nhiêu năm qua. Còn những vấn đề thuộc phạm vi nhà nước có ai thắc mắc gì thì trình bày với bộ phận tiếp dân ở uỷ ban huyện. Hoặc ai có phát hiện tố cáo gì thì làm đơn gửi đến cơ quan chức năng". Tôi hốt hoảng nhìn vợ nó vùng đứng lên tay bấm di động. " Chú đánh xe ngay đến đón chị nhá! Ừ! Chị đang ở nhà. Nhanh lên!". Tôi thầm kêu lên. Các bố chọc vào tổ kiến vàng rồi!

    Ông Đạo chém chém tay. "Nhất định tao sẽ làm rõ vụ này!". Ông Chiến ngại: " Con thầy vợ bạn. Không thể làm bừa được đâu". Thằng Thanh thầy dùi. " Anh Đạo nóng thì nói thế thôi. Việc đơn từ để người khác làm chứ anh em mình đừng dây vào". Tôi không thèm nói gì. Tuỳ các bố ăn ở sao cho có trước có sau. Người trong nhà mình phải nói thẳng với nhau vợ tôi lên lãnh đạo các bố được nhờ đầu tiên. Năm ngoái thằng Thanh than thở con trai thi vào lớp 10 trượt thẳng cẳng vợ tôi chỉ một cú điện thoại là cháu được nhận vào học lại còn học hệ A nữa. Vợ ông Chiến sắp hưu rồi còn bị "đày" vào trường Suối Bòn cách nhà bốn chục cây số không có vợ tôi mà về làm cô giáo xóm được à? Các bố đừng giương mắt lên mà chiếu tướng tôi. Chuyện nhà nước tôi vô can. Tôi chỉ huy được vợ ở nhà thôi không chỉ huy được chủ tịch huyện ngoài công đường.
 

    Thôi xin bố! Đừng khạc nhổ nữa bố Đạo. Năm kia bố đã rỉ tai tôi rồi. "Chú chấn chỉnh ngay thái độ của thím Lập nhá. Đi nghỉ mát Đồ Sơn mà phơi mãi đồ nhà ra. Chẳng gì cũng phó chủ tịch huyện mà cứ xi líp su chiêng nhảy choi choi ngoài bãi biển. Lại còn rủ lão Thắng trưởng phòng tổ chức cán bộ tập bơi nữa. Ngứa cả mắt". "Ôi dào! Kệ nó anh ạ không biết lựa thời cơ cũng chết". " Chú thế là nhu nhược đấy. Nó làm lãnh đạo mặc xác nó. Về nhà vẫn phải đoan trang. Nhất là vợ cựu chiến binh". Ơ cái bố này! Thế vợ tôi nó lẳng lơ ất ơ con Thị Mầu à?

    Các bố phải hiểu cho tôi. Vợ tôi mình thon chân dài ngực mông khúc nào ra khúc nấy. Làm sếp cũng có cái bó buộc của nó. Hồi còn bên phụ nữ áo xẻ ngực váy xẻ đùi phơi phới. Lên lãnh đạo một cái là suốt ngày xềm xệp bộ véc xám mặt mũi khó đăm đăm có khác gì thầy tu. Chán!

" Thôi được rồi! Những chuyện đó có thể thông cảm. Còn tôi hỏi chú. Ngoài tiền trợ cấp thương binh mấy trăm bọ mỗi tháng chú làm ra bao nhiêu tiền?" Việc này tôi hơn các bố rõ rồi. Bố Đạo lương hưu không tính lương Chủ tịch CCB huyện mỗi tháng năm trăm. Bố Chiến lương bảo vệ tám trăm Phó chủ tịch xã như thằng Thanh một triệu. Tôi sửa ti vi mua đi bán lại lằng nhằng mỗi tháng bốn năm triệu vợ không phải nuôi ngày nào. Vợ tôi lương hành chính sự nghiệp các bố biết cả rồi. Ông Đạo hỏi độp câu nữa: "Vậy cái nhà ba tầng này xây hết mấy trăm triệu vợ chồng chú phải ki cóp lương bao nhiêu năm?" Bố rắc rối bỏ mẹ! Chuyện nhà cửa xe cộ là việc tế nhị của từng gia đình tôi không phải công khai tài chính với các bố. Cũng cố vay mượn nhờ vả gia đình họ hàng cũng có những khoản anh em họ giúp có khoản tự nó đến không giải thích được. Các bố cứ nhìn những quan chức to hơn xem họ có bao nhiêu biệt thự ô tô nhà đất...hỏi tiền họ thu ở khoản nào? Ý các bố nói con vợ tôi tham nhũng chứ gì? Không bao giờ nhá! Mà có thì cũng không thể nhanh thế mới làm sếp được ba năm nay.

    Ông Đạo đã nói là làm tôi biết. Bố bảo nhất định sẽ tìm ra sự thật dù thím Lập có là cấp trên thì bố cũng không sợ. Bố mang trong mình bản chất người lính. Khó khăn nào cũng vượt qua kẻ thù nào cũng đánh thắng. Nghe bố ấy hùng hồn tôi chỉ biết cúi mặt ngồi im. Tuỳ các anh. Các anh đã biết đến câu "con thầy vợ bạn" thì tôi tin vợ tôi cũng được các anh coi như em dâu em gái. Về với đời thường mỗi người mỗi cảnh mỗi nhà mỗi mâm cơm mỗi giường nằm. Không còn đơn giản là chung một căn hầm chung sự sống cái chết nữa. Tôi khổ hơn các anh là có vợ làm quan đến nỗi tình cảm anh em đồng chí cũng phải e dè xét nét. Giờ lại sắp được mấy ông anh kiện cáo nữa. Khốn nạn! Mấy thằng lính mà cũng kiện nhau. Ông Đạo giảng giải. Chú suốt ngày ngồi nhà xem phim Tàu mà không học tập được gì à? Thế nào là "vị quốc sát thân". Tôi cáu. Các bố là đồ hâm là quân hiếu chiến. Vứt mẹ mấy cái phim Tàu ra hố rác tôi đ...thèm xem. Người mình không học cách ứng xử của dân mình lại học đòi Tàu với chả Nhật. Các bố có dám cầm gươm mổ bụng như mấy thằng võ sĩ Nhật không? Tôi thách đấy! Thôi mời các bố về cho tôi còn dọn dẹp. Tự dưng bày vẽ dê với ngựa thêm "nát nong mẻ rìu". Cả ba ông gườm gườm nhìn tôi. "Vậy là mày đuổi anh em phải không? Đúng là phú quý giật lùi." Các bố cứ giận hờn đi. Tôi chẳng có lỗi gì cả. Chẳng lẽ lại có lỗi vì có vợ làm sếp của các bố? Ánh mắt ông Đạo nhìn tôi như lời thách thức.

    Vợ tôi về đến nhà mệt mỏi bước vào buồng tắm bỏ thõng. "Kệ các ông ấy! Thật không biết điều. Chẳng qua vì chồng mà em nể họ..." Bữa cơm tối mất ngon may con bé út còn lanh chanh chuyện trên giời dưới bể. "Bọn bạn lớp con bảo nhìn mẹ trên vô tuyến già hơn ở ngoài. Sao mẹ không vôi ve một tí cho nó trẻ? Khiếp! Lúc nào cũng quàu quạu như mất trộm gà..." Tôi phải nạt con bé. "Nói ít thôi! Mẹ mày làm gì còn thời gian mà son với phấn". "Bố cứ nói thế! Cô Hồng phó chủ tịch tỉnh hôm về dự khai giảng trường con chẳng son phấn sực nức.". Vợ tôi lườm con. Cô liệu mà học hành nhá. Đừng để mẹ phải đi xin xỏ người ta là nhục lắm. Con bé cong môi định cãi tôi phải đá vào chân nó ra hiệu thôi. Mẹ mày suốt ngày đầu óc ong ong những nghị quyết thông tư về nhà mong nghỉ một tí mà lí sự mãi.

    Tối vợ tôi nằm quay mặt vào tường trằn trọc. Dù cô nàng cố nén hơi thở mùi rượu vẫn thoang thoảng. Em đừng uống rượu nữa. Đàn bà uống rượu không giống con giáp nào cả. "Em biết thế nhưng nhiều lúc không uống không được. Mình là lãnh đạo xuống cơ sở chẳng lẽ người ta mời lại từ chối. Còn may là có con Hương chánh văn phòng gánh đỡ đấy. Nó người Mường uống rượu như uống nước lã". Tôi tự trách cũng có lúc mình nôn ra mật xanh mật vàng vì quá chén giờ lại khó chịu vì mùi rượu từ người vợ. Bỗng vợ tôi quay ra nắm vai xoay mặt tôi lại hai mắt sáng quắc như mắt mèo gặp đèn. Tôi thầm lạy ông tơ bà nguyệt đừng để vợ nổi hứng đòi nộp thuế lúc này. Nhưng không. Nó chỉ nhìn tôi chằm chằm. "Anh bảo ông Đạo có dám làm đơn tố cáo lãnh đạo huyện không?" "Ông Đạo trực tính nguyên tắc cứng nhắc nhưng ân oán phân minh. Lão ấy dám đấy. Làm chủ tịch cựu chiến binh cho vui chứ có ham hố gì nữa mà lão sợ trù úm. Nhưng mà tất cả những việc họ nói hồi chiều là thế nào?" Vợ tôi thở dài. "Giá mà em biết được. Thôi ngủ đi!"

    Mấy ngày nay tôi rất lo cho vợ. Không lẽ các bố chơi mình thật. Tôi đi ra đi vào bỏ mặc mấy chiếc ti vi hỏng nằm chỏng chơ. Tôi nơm nớp lo những lá đơn ụp xuống mái nhà yên ấm nó còn đáng sợ hơn bão lũ. Dù không đủ chứng cứ thì người ta cũng ồn lên. Rồi công an thanh tra thanh bố nhảy vào. Được vạ thì má sưng. "Con thầy -vợ bạn" sao các bố chơi ác thế?

    Tôi áy náy vì vợ tiếp ông Đạo dửng dưng như người lạ. Vừa pha trà tôi vừa đánh mắt cho lão vợ em chắc còn bị sốc anh thông cảm. Lão Đạo hít một hơi thở sâu. " Chỗ anh em trong nhà tôi muốn nói lại cho thím rõ việc thất thoát 30 triệu trong quỹ hỗ trợ hội viên nghèo bên Hội cựu chiến binh". " Em có nghe báo cáo lại rồi. Thực ra em không hiểu một người cẩn thận như anh sao lại để chuyện ấy xảy ra? Ban thanh tra huyện uỷ thông báo không có chứng từ hoá đơn giải trình được 30 triệu chi vào đâu". Ông Đạo cam đoan tiền không mất một xu. "Tuần trước chú Thanh bảo tôi cho nó vay nóng ba ngày để đáo nợ ngân hàng.. Ai ngờ mãi nó chưa trả lại đúng dịp huyện kiểm tra tôi biết nói thế nào. Tôi xuống báo cáo vụ việc với Bí thư đảng uỷ xã. Gọi nó lên thì nó cãi bay súng cối rằng chẳng vay mượn gì của Hội cựu chiến binh cả". Vợ tôi nhếch mép. " Không lẽ anh cho vay cả đống tiền mà không có giấy tờ kí nhận?" " Thì cũng nghĩ nó vay ba ngày giấy tờ làm gì. Mà nó cũng như chú Chiến chú Hưng tôi tin các chú ấy như tin mình..." Vợ tôi lạnh lùng. "Mỗi thời mỗi khác anh ạ. Tin người quá có khi tự sát đấy". Tôi sắp phát điên. Thằng Thanh lại dám lừa cả anh Đạo à? "Để em tẩn cho nó một trận". Vợ tôi lừ mắt. "Các ông chỉ giỏi đánh nhau. Chứng cớ đâu? Khéo không laị tù oan". Ông Đạo chép miệng. Đúng đấy! Chứng cớ đâu? Chuyện này trăm sự nhờ thím cứu anh. May ra nó còn sợ thím. Con vợ tôi cẳn nhẳn bấm máy. "Anh Thanh à!! Nhà em vẫn khoẻ. Anh đến nhà em ngay có tí việc cần bàn".

    Tôi muốn thoi vào cái mặt câng câng bất cần của thằng Thanh. Ông Đạo cũng muốn nuốt sống nó nhưng cố giữ bình tĩnh. Bình tĩnh nhất là vợ tôi. Nó rót cho thằng mặt dày chén nước rồi nhẹ nhàng trách. "Anh hay thật đấy! Tiền nong vay đổi khế ước xong rồi thì đem trả cho anh Đạo chứ. Mấy hôm nay huyện kiểm tra đột xuất anh ấy đang chết dở kia kìa". Thằng kia nhăn nhở. " Thím cũng biết à? Đang định thứ hai này đem trả ông ấy lại về tận xã làm ầm ĩ lên anh không còn lỗ nẻ nào mà chui". Vợ tôi cười khanh khách. "Sao anh Đạo bảo anh cãi bay súng cối không nhận vay tiền cơ mà?" "Thì tôi có vay của hội cựu chiến binh đồng nào. Chẳng đúng à?" Tôi cố nén tức. Có thế thôi mà làm như cháy nhà. Ông Đạo bắt tay vợ tôi. "Cám ơn đồng chí chủ tịch. Không thanh minh được việc này thì tôi chết mất. Hơn ba mươi năm phấn đấu tu dưỡng suýt vứt đi vì ba chục triệu".

    Tôi đưa thằng Thanh ra đến cổng gắt khẽ. "Sao mày làm ăn thế? Tí nữa thì hại chết ông Đạo". Hắn nheo mắt xì vào mặt tôi. "Thằng đầu đất! Chẳng qua tao muốn giữ yên nhà cho vợ chồng mày. Đảm bảo lão Đạo không làm đơn kiện cáo gì nữa đâu".

    Nó lại dám bảo mình là đầu đất? Tôi nghi có âm mưu gì đó trong chuyện này. Vợ tôi thì bực ra mặt. Các ông không có chuyện gì làm nữa à? Em đang muốn anh Đạo làm đơn kiện để xem có manh mối gì không. Thế này còn biết trông vào ai?

                                                                                             P.P.Q

............................................................................