NHỮNG MẢNH ĐỜI ĐƠN ĐỘC

                    NHỮNG MẢNH ĐỜI ĐƠN ĐỘC

 

Họ từng có một gia đình hạnh phúc. Có con cháu nhà cửa ruộng đất. Và một thời điểm nào đó số phận phũ phàng trút tất cả gánh nặng bất hạnh lên vai họ. Con cháu ruồng rẫy anh chị em lạnh nhạt xa lánh. Họ như tấm áo rách người đời bỏ quên bên lề cuộc sống.

 

Ai từng ghé mấy quán hàng ở ấp Cẩm Long xã Cẩm Giang Gò Dầu chắc không khỏi xót xa khi nhìn thấy một cụ bà chừng 70 tuổi gầy ốm khẳng khiu tấm lưng còng cúi gập ngang mặt đất. Bà cụ cúi mái tóc bạc trắng xuống đất kiếm từng cái bọc ni lon hay lon cá mòi bỏ vào chiếc giỏ trúc lớn. Đó là bà Tư Nh. bà từng bị chồng bỏ cách đây hơn 40 năm để lại cho hai đứa con thơ dại. Tần tảo nuôi hai con không lớn cô con gái có một đứa con giờ làm ăn xa. Người con trai cũng đã có vợ. Mảnh đất của bà Tư các con đòi chia hai cho dễ xử. Người con trai sau khi cất nhà để má ở chung nhà nhưng cô con dâu thì mặt nặng mày nhẹ không cho má chồng thắp đèn dùng quạt điện. Thấy bà coi ti vi cô cũng sai đứa con tới tắt đi kêu tốn điện. Con dâu ngày nào cũng nói xa nói gần. “Tôi nuôi chồng con cũng cực lắm rồi không nuôi nổi ai nữa đâu”. Biết ý con dâu bà Tư lặng lẽ đi nhặt bọc mủ lon bia về kiếm sống. Bà nói siêng lượm thì ba bốn bữa cân cho vựa một lần. Bọc ni lon bán được 500đ/kg không được bao nhiêu chủ yếu là các loại vỏ lon được khá hơn mỗi lần bán như vậy được 15-20000đ. Bà đặt cơm quán mỗi ngày…5000đ. Bà nói cũng có dĩa cơm đồ ăn và canh. Chủ quán thương vừa bán vừa cho chứ thời buổi này một bữa cơm 2500đ biết bán làm sao. Quần lúc nào cũng xăn quá gối bà Tư sau một buổi đội nắng lượm ve chai ghé vào nhà một người bà con nằm ké quạt máy ngủ một giấc thật dài có khi quên cả ăn. Con trai và con dâu tệ quá con gái cũng nghèo lâu thật lâu mới gởi cho má một hai trăm ngàn hoặc ít tôm khô nước tương dùng dần.

Thường ngày quanh khu Trí Huệ Cung thuộc xã Trường Hòa huyện Hòa Thành có một bà già người cao nhẳng áo dài cởi ra thắt ngang hông lụm cụm đi cắt cỏ. Mọi người thường kêu là bà Tám N ngụ ở ấp Trường Xuân. Năm nay bà Tám đã gần 80 tuổi mà mỗi ngày vẫn phải cắt mấy bao cỏ cho bò. Năm bao hay bảy bao…bà phải cắt cho đủ không thì về con trai con dâu bớt phần cơm. Nhà con trai nuôi cả đàn bò 7 8 con nên ngày nào cũng phải có cỏ cho bò ăn. Bà mẹ già trở thành con ở bị đối xử tệ bạc. Một ông giáo gần nhà bà cho biết bà bị ngược đãi không được bằng những con bò. Có khi bà còn bị hành hung nhưng hàng xóm không ai dám hé lời góp ý vì người con trai của bà dữ dằn lắm. Thời gian này chắc cực quá nên bà Tám sinh lẩn thẩn. Ai hỏi tuổi bà đều nói “em 18 tuổi”. Có người biết bà Tám bị đói đi qua thường mua cho ổ mì hoặc tô hủ tiếu bà bảo: “Cám ơn má (ba)! Cho ăn thì ăn chớ không có tiền trả à nghen”.

alt

Bà Út H ở ấp Trường Lưu xã Trường Đông (Hòa Thành) thì lại khác. Bà đi bán vé sô nhưng rất nhiều tiền. Chồng chết sớm một mẹ một con bà thương yêu chiều chuộng cậu con trai hết lòng. Vậy mà từ khi có vợ anh con trai sinh tật nhậu nhẹt liên miên. Nhậu đến nỗi “banh ta long” như bà thường nói. Cô con dâu vừa xấu người xấu nết suốt ngày cự cãi gây gổ với mẹ chồng. Cô còn lên xã thưa kiện rằng bà định dùng thuốc chuột “ám hại” mình. Cô xúi chồng đòi mẹ bán đất chia tiền cho mình. Có căn nhà đại đoàn kết bị con dâu đòi chiếm cực chẳng đã bà dỡ nhà đi ở nhờ. Có được mớ tiền bà gửi tiết kiệm tại ngân hang nói để dành phòng khi nào thằng con trai nhậu quá bị bệnh thì có tiền cứu chữa. Thực tế mấy năm nay mỗi khi con trai đi bệnh viện bà đều phải lo tiền chữa trị nhưng nhất định bà không đưa tiền cho con dâu. Quanh năm suốt tháng đi bán vé số dư dả đồng nào bà lại đi làm từ thiện cứu giúp người nghèo khó. Chính bà Tám N nói trên thường được bà Út mua đồ ăn cho. Vừa rồi bệnh nằm ở nhà cả tuần không đi bán vé số được điều bà lo lắng nhất là Bà Tám bị đói.

Ba bà già mỗi người một hoàn cảnh nhưng cái chung nhất là họ đang bị đơn độc hắt hủi ngay trong nhà của mình. Đến một lúc nào đó cộng đồng dân cư nơi họ sinh sống sẽ lên tiếng vạch trần thói vô đạo đức bạc đãi cha mẹ của những kẻ bất hiếu.

alt                                                                                                 

 Bà Tư Nh mỗi ngày đều phải đi kiếm ve chai như thế này.