NGẪU HỨNG KÀ THA LÂU

                NGẪU HỨNG  KÀ- THA- LÂU

alt

Không biết anh làm thơ từ bao giờ!? Nhưng mới đây xuất hiện trên Tạp chí Văn nghệ Tây Ninh và báo Tây Ninh những bài thơ khi dí dỏm lúc thì khúc triết lý sự… với bút danh ngồ ngộ: Kà- Tha –Lâu (KTL). Đọc thơ anh thấy một sự ngẫu hứng toát ra từ tâm hồn nhạy cảm chứ không trau chuốt dụng công từ ngữ. Sau này có dịp quen biết anh mới thấy đúng như vậy. Họ tên khai sinh đầy đủ của KTL là Đoàn Đại Nghĩa một cựu chiến binh một giáo viên quê Hà Tĩnh hiện đang sinh sống tại Thị trấn Tân Châu huyện Tân Châu. Thảo nào nghe giọng thơ anh có cái hóm hỉnh ngạo ngược của một ông đồ nho Nghệ - Tĩnh. Còn cái bút danh lạ tai kia ban đầu tưởng là Cà Thà Lầu món củ cải muối đen sì của mấy ông Ba Tàu. Sau này anh giải thích đó là câu nói lái theo kiểu Nam Bộ là Cầu Tha La một địa danh lịch sử của Tân Châu - Tây Ninh.

Ngoại lục tuần là đã bước qua cuối dốc bên kia cuộc đời đã kịp chiêm nghiệm đủ những gì cần cho một đời người. Đang mải mê với những đam mê chợt một chiều anh Bâng khuâng

Hôm nào

Lá hãy còn xanh

Mà nay

Lá sắp lìa cành…lá ơi.

Câu thơ nghe xót xa hụt hẫng để thấy kẻ sĩ đã ngộ được kiếp nhân sinh. Tuy vậy bản tính hay triết lý của mấy ông đồ Nghệ - Tĩnh bật lên câu tuyên ngôn đầy ngạo nghễ:

Tử sinh- là luật của đời

Lá vàng rụng

Để đẩy chồi lộc non.

Thời trẻ tuổi tôi có tật xấu là hay “khoe chữ”. Biết một vài Hán tự dăm câu Pháp ngữ hễ có dịp giữa đám đông hay trong bài viết nào đó là “khoe” thôi thì từ Xa hạt trong Kinh Thi đến thơ Đường của Lý Bạch từ thơ Ta- go Ấn độ đến các bài thơ Nôm của Nguyễn Du. Cái tật “thùng rỗng kêu to” tuy bỏ đã lâu vậy mà đọc mấy câu thơ của KTL tôi vẫn đỏ mặt hổ thẹn.

Ai sinh đôi sinh ba cũng biết

Ai chết đâu cũng hay

Toàn nghe nói!

(Vô Đề 1)

Căn bệnh này rất phổ biến trong nhân gian lại càng phổ biến trong giới cầm bút thơ thẩn như chúng tôi hôm nay. Nói vậy để thêm cảm phục một con người trí thức nhưng khiêm tốn như KTL Anh chưa bao giờ chú trọng với con chữ để tạo cho mình cái “danh hão” chỉ ngẫu hứng thôi thơ chợt đến chợt đi như cuộc sống giản dị của tác giả.

Mất điện!

Trải chiếu  ngoài thềm

Ngủ thiếp

Dưới ánh sao đêm- một mình

Tưởng là một mình!? Nhưng tâm hồn mơ mộng của thi sĩ lại tưởng tượng ra một cảnh thật tuyệt vời:

Nửa đêm tỉnh giấc

Giật mình tưởng ai…

Trăng non

Đang nằm kề vai

Nhìn tôi bẽn lẽn

“rạng mai; trăng về”.

(Ngẫu hứng)

Một sự ngẫu hứng đầy thi vị và đa tình khéo chỉ có trong giấc mơ của Từ Thức.

Tiếp xúc với KTL chưa nhiều nhưng qua phong cách của anh qua những tác phẩm thơ anh đang viết tôi thầm mến phục. Tưởng qua vẻ ngoài phong sương bụi bặm qua giọng nói bất cần cầu cạnh ai là bên trong một tâm hồn nhạy cảm biết liêm sỉ biết tri âm tri kỷ bạn bè.

Bầy dế ngồi vuốt râu tán chuyện đời

Chợt nghe bước chân người tới

Im!

Thơ văn có thể là nghiệp chướng có thể là cuộc chơi ngẫu hứng của mỗi người. Và trong cuộc chơi này KTL đã biết mình là ai để thơ anh đọng lại chút gì đó trong lòng bạn đọc.

                                                                                     

 

 

 tác giả thơ Kà Tha Lâu

 

 

 

 

phuongquy

trả lời

Bạn Vũ Quốc Khánh thân mến!
Bạn đúng là tri âm tri kỷ rồi. Cám ơn bạn đã chia sẻ.

Vũ Quốc Khánh

Thơ giống như cây cảnh. Kén người đọc có khiếu thưởng thức.
Người viết thơ phải đa tài mới trụ được lâu trên chiếu.
Bình thơ như người sành chơi cây cảnh. Chỉ cho người đọc thấy được cái tinh túy trong bài thơ. Khuyến khích người viết sáng tạo sáng tạo hơn nữa.
Đấy là người có con mắt tinh đời phúc hậu.
Anh Kà Tha Lâu viết thơ chất phác và anh Phương Quý bình cũng chân thành.
Cám ơn hai anh.