NGÀY GIỖ THỨ BA NHÀ THƠ BẠCH DƯƠNG

By

   Nhà thơ Bạch Dương tuy sinh hoạt ở Hội VHNT Vĩnh Long nhưng từng có mối quan hệ thân thiết với anh em văn nghệ sĩ Đất Tổ. Nhân dịp ngày giỗ thứ ba của nhà thơ LỜI HẸN HAI QUÊ xin trân trọng giới thiệu bài viết về anh của nhà văn Nguyễn Anh Đào Hội VHNT tỉnh Phú Thọ.
                                   
Nhà thơ Bạch Dương (phải) và nhà văn Nguyễn Anh Đào ở Đền Hùng
 

BẠCH DƯƠNG xa...

như tiếng gió không mùa

                                                                                               Nguyễn Anh Đào

Anh tên thật là Nguyễn Kim Dũng công tác ở Hội VHNT Vĩnh Long. Bút danh thơ của anh là Nguyễn Bạch Dương. Mọi người quen gọi tắt là Bạch Dương. Cái tên đó đối với tôi bỗng dưng gợi lên một nỗi buồn xa lắc. Hình ảnh anh vời vợi ẩn hiện như loài cây mảnh mai nơi xứ Bắc đứng lặng lẽ giữa mênh mông sương mù tuyết trắng.

More...

BẾ MẠC LỚP BỒI DƯỠNG LÝ LUẬN PHÊ BÌNH VHNT TẠI CẦN THƠ

By

    Sáng nay tại thành phố Cần Thơ Hội đồng lý luận phê bình VHNT Trung ương đã bế giáng khóa "đào tạo cấp tốc" cho 126 học viên của 19 tỉnh thành phía Nam. Đây là lớp học được các học viên đánh giá là "chặt chẽ" nhất về thời gian và lịch làm việc. Đồng thời cũng là lớp học "sôi nổi" nhất vì những buổi trao đổi tranh luận khá căng thẳng giữa học viên và giảng viên. Định hưỡng cho các văn nghệ sĩ trong sáng tác là mục tiêu hàng đầu của Ban tuyên giáo trung ương Đảng. Vì vậy kết quả lớp bồi dưỡng này là mỗi học viên được trang bị một cây gậy vững chắc trong công tác lý luận phê bình VHNT. Chúc mừng các học viên đã được nhận GIẤY CHỨNG NHẬN cho kỳ học này. Riêng bốn học viên của tỉnh Tây Ninh về tới nhà trong niềm phấn khởi cao tuy kết quả học tập chưa được đồng đều lắm. Dưới đây xin giới thiệu 4 bài thu hoạch của bốn học viên Tây Ninh đã được trình lên Ban giám khảo chấm điểm.
                              
Các học viên Tây Ninh và ông Nguyễn Hồng Vinh

 

1/BÀI CẢM NHẬN VỀ "ĐÁNH THỨC TRINH NGUYÊN" CỦA VÕ DIỆU THANH


     Đây là một truyện ngắn "đọc được" văn phong đậm chất phương Nam. Những nghèo khó của nhân vật chính Tiểu Hồi làm ta cảm động vì tính chân thật mộc mạc và cả sự đằm thắm của "tôi"- nhân vật trữ tình cũng tham gia vào toàn bộ câu chuyện.

Truyện hay vì có những "nút thắt" qua sự việc những vòng dây thun của "tôi" đã bị "lạc" vào tay Tiểu Hồi vì lý do nào đó. Rồi cuối cùng sự thật cũng được giải bài được "mở nút" một cách tế nhị không hề sống sượng. Đấy chính là một chuyện xấu liên quan đến cha của "tôi". Những dòng viết về đoạn này thật tinh tường qua hình ảnh thật gợi "Tôi gầm mặt xuống nhớ như in ánh mắt ba ngày nào run rẩy lấm lét lùa lia lịa đũa vào cái chén không cơm...".

Tôi thích nhất là cái kết của truyện. rồi cũng tới một tình yêu của "tôi" với Tiểu Hồi bởi "thân hình trong trẻo" một "đôi má bầu hồng hào mướt rượt". Có lẽ đấy chính là lý do để tác giả đặt tên cho tác phẩm là "Đánh thức trinh nguyên" bởi tình yêu này nếu gạt qua mọi đau buồn của quá khứ thì còn lại một mối tình đẹp và thanh khiết (trinh trắng).

Truyện này của Võ Diệu Thanh có tàn khốc nhưng không gợi lên cảm giác quá đau xót như "Cánh đồng bất tận". Có thể truyện sẽ hay hơn nếu không có câu "thờ ơ triết lý" của Tiểu Hồi ở đoạn sau cùng.

Trân trọng cảm ơn Hội đồng LLPB TW đã tổ chức lớp tập huấn này.

NGUYỄN QUỐC VIỆT -
HỘI VHNT TÂY NINH


  2/
"MẸ CỦA CHÚNG CON"

VỞ CẢI LƯƠNG ĐẦY NHÂN HẬU


       Vở cải lương "Mẹ của chúng con" tác giả Lê Thu Hạnh chuyển thể cải lương Đức Hiền đạo diễn ưu tú Trần Ngọc Giàu thiết kế mỹ thuật Phan Phan.

Vở cải lương "Mẹ của chúng con" có 2 màn 6 cảnh do đoàn cải lương Tây Đô thể hiện.

Chuyện nói về hai người mẹ là hàng xóm của nhau nương tựa bên nhau từ tuổi trẻ đến lúc bạc đầu. Tháng năm trôi đi cuộc sống trôi đi chiến tranh lùi vào quá khứ chìm vào tiềm thức.

Cho đến một ngày một trong hai bà mẹ được phong tặng Bà Mẹ Việt Nam anh hùng. Cứ tưởng đó là niềm vui chung của hai bà mẹ. tưởng rằng vết thương chiến tranh cũng đã liền da giống như những vết đau thương sẽ liền lại...

Nhưng không phải...

Dù những đứa con của họ không bao giờ về nữa dù họ cùng cảnh ngộ...

Nhưng họ vẫn là những người mẹ đau khổ vì mất đi những đứa con mình rứt thịt sinh ra. Mất mát ấy không thể bù đắp. Những người ấy xứng đáng được yêu thương.

Tính nhân văn được tác giả đưa vào xuyên suốt vở cải lương giữa hai người mẹ có những người con đứng ở hai đầu chiến tuyến; của tình anh em bè bạn giữa những người bạn (Thành-Trung- Sang- Thương); của mối tình trong sáng (Sang- Thương) và nhất là tình láng giềng nhưng thân tiết hơn ruột thịt của hai bà mẹ (Má Tư- má Sáu). Vở cải lương đã khiến người xem đầy xúc động bởi tình mẹ con rất thật của má Tư và Sang- một lính phía bên kia rất gan lì rất say mùi khói súng nhưng khi về nhà chỉ là một cậu bé trong vòng tay mẹ. Hình ảnh Sang đút cháo cho mẹ ngã đầu trên chân mẹ quỳ xuống van xin mẹ hãy theo mình về nơi an toàn đã làm người xem xúc động thực sự.

Cảnh nhà má Sáu cũng không kém phần nhân hậu bởi hình ảnh người mẹ nghèo phải trút những hạt gạo cuối cùng cho con mình mang đi dù thừa biết sau đó mình sẽ phải thiếu thốn phải nương tựa vào bà con chòm xóm...

Lại một hình ảnh nhân hậu ngập tràn nữa là cách mạng ta vẫn dang tay đón một người mẹ của "kẻ thù" vào chiến khu và bà ấy (má Tư) đã không ngừng rơi nước mắt khi được thắp nhang trước di ảnh Bác Hồ.

Thơ mộng và nhân văn nhất là tác giả đã cho Sang và Thương hẹn nhau trong một đêm trăng với tiếng mái chèo rẽ nước khua róc rách. Tình yêu quê hương đất nước và tình yêu lứa đôi đã giằng xé tâm hồn hai bạn trẻ đến tận cùng bởi tiếng gọi "Út Hương...ương..." tha thiết của Sang. Nhưng rồi vẫn không thể có được nhau bởi hai tâm hồn đi hai hướng thì làm sao tìm được điểm tương đồng. Tiếng rẽ nước để xuồng trôi xa dần xa dần cũng là khi tình yêu đôi lứa của họ đã chôn vào dĩ vãng. Chỉ còn lại nơi đây một lý tưởng chính nghĩa là Út Hương đi theo tiếng gọi của quê hương còn Sang lại về với sự lựa chọn của chính mình. Để rồi khi đất nước không còn đạn nổ bom rơi cũng là lúc xác thân út Hương  hòa vào với đất. Sang cũng không sống được nhưng cái chết thật là vô nghĩa bởi một viên đạn bắn từ phía sau lưng- từ những đồng đội của mình.

Vở cải lương "Mẹ của chúng con" là một vở diễn hay đọng lại trong lòng người xem rất nhiều cảm xúc. Thế nhưng có vài hạn chế nho nhỏ xin gửi đến Đoàn để vở diễn được hoàn thiện hơn. Đó là:

Cảnh hai người mẹ (má Tư- má Sáu) lúc còn trẻ thì không thể dùng giỏ xách nhựa vì đúng theo bối cảnh lịch sử thì lúc đó- nhất là ở miền Tây nam bộ- chỉ dùng giỏ xách bàng. Tương tự như thế dĩa trái cây trên bàn thờ Bác Hồ trong chiến khu nên thay bằng chuối bưởi cam quít... chứ không thể là bom nho lê.

Khi chuyển cảnh quá khứ- hiện tại của má Sáu (má của Sang) không nên đổi tóc (bạc sang đen) ở ngoài sân khấu khi đèn chưa tắt hết.

Chi tiết cái chết của du kích Thương khi bị trúng đạn không thật lắm bởi sự diễn xuất của diễn viên về nỗi đau đớn khi bị vết thương hoành hành. Đáng ra Thương phải vật vã bằng vài động tác thể hiện sự đau đớn rồi mới "chết" đàng này đạn vừa nổ "bùm" là Thương nghiêng xuống và... chạy vào trong khi đèn chưa tắt hẳn. Có thể đấy là một sơ suất nhỏ của sô diễn này chăng?

Nhìn chung đây là một tác phẩm sân khấu- cải lương xuất sắc. Giá trị không chỉ ở nội dung tư tưởng mà còn ở ngôn ngữ sân khấu đem đến cho người xem sự bồi hồi thương cảm cho từng số phận khẳng định lòng yêu nước nồng nàn theo con đường chính nghĩa của nhân dân ta và sự hy sinh cao cả của những người mẹ trong thời kỳ chiến tranh.

NGUYỄN VĂN DŨNG

PHÓ PHÒNG TUYÊN TRUYỀN- BAN TUYÊN GIÁO TỈNH ỦY TÂY NINH

  

 3/CHƠI VƠI- - MỘT BỘ PHIM NHIỀU SUY NGẪM


       Bộ phim "Chơi vơi" kịch bản Phan Đăng Di đạo diễn Bùi Thạc Chuyên quay phim Lý Thái Dũng do hãng phim truyện I sản xuất.

Chuyện phim nói về một cặp vợ chồng trẻ là Duyên và Hải. Hải là một tài xế tắc xi đẹp trai hiền  lành nhưng hơi ngây ngô nhu nhược. Anh luôn khao khát được ngủ riêng dù khi đã kết hôn. Duyên là cô gái đẹp hồn nhiên trong sáng làm nghề hướng dẫn viên và phụ bà buôn bán.

Lần đầu tiên Duyên biết đến đàn ông nhưng không phải trong đêm tân hôn (vì Hải say mèm) và cũng không phải là chồng mình mà là Thổ- người đàn ông từng trãi có quan hệ với rất nhiều phụ nữ- trong đó có Cầm là bạn của Duyên đã nhờ Duyên mang thư đến cho Thổ.

Quan hệ lần đầu của Duyên là do Thổ cưỡng bức nhưng sau đó là sự thích thú (?) tự nguyện chấp nhận ngoại tình. Trong một chuyến du lịch vùng biển Duyên và Thổ đã gắn chặt với nhau bởi tình yêu nhục dục.

Vi- một người đàn bà yêu Thổ nhiều năm nhưng chưa hề được Thổ đáp lại dù chỉ một nụ hôn. Nên khi Vi gặp Thổ và Duyên đang say đắm ở bãi biển đã khiến Vi thấy tình mình thành vô vọng và tìm đến cái chết.

Đan xen trong tình yêu nhục dục của Duyên- Thổ và tình yêu vô vọng của Vi còn có thứ tình cảm không xác định được của Cầm dành cho Duyên và tình cảm ngây thơ của cô bé hàng xóm dành cho Hải.

Kết thúc phim là cảnh Hải và Duyên đi tắc xi trên đường phố tràn ngập không biết bao nhiêu là nước mọi phương tiện giao thông gần như tê liệt nhiều người đã phải vô cùng vất vả vượt qua vùng nước ấy. Mênh mang mênh mang và buồn bã.

Giá trị của "Chơi Vơi" không nằm ở nội dung tư tưởng mà nằm ở nghệ thuật quay và dựng phim. Cảnh quay phần nhiều đều trong bóng tối tạo nên những chuyển động huyền ảo miêu tả nội tâm của nhân vật. Có những cảnh quay thật dễ thương như cô bé hàng xóm của Hải ngụp lặn trong "bồn tắm" được cắt ra từ chiếc thùng nhựa cảnh đẹp và đầy sáng  tạo của Duyên và Cầm ngồi xông hơi trong chăn ...

Mưa được sử dụng trong phim không chỉ có giá trị thông báo về thời tiết mà còn miêu tả trạng thái tâm lý của nhân vật với những cung bậc cảm xúc khác nhau. Như mưa khi Duyên cầm thư đến cho Thổ mưa khi Hải ở nhà một mình mưa rơi trên đống củi đang rực cháy cạnh bờ biển cùng với tiếng cười vô vọng của Vi bộc lộ sự ghen tức và bất lực trước "hạnh phúc" của Thổ và Duyên.

Cảnh cô bé hàng xóm mơ được tắm trong bồn tắm sang trọng được đi liền với cảnh người cha của bé bê tha rượu chè bài bạc đá gà... tạo nên những mảng sáng- tối trong cuộc sống đời thường của con người cùng với tiết tấu phim chậm góp phần tạo nên cảnh trầm lắng u uất...

Hải Yến đã thành công trong "Chuyện của Pao" nay lại khá xuất sắc với Duyên ở "Chơi Vơi" bằng những tâm lý phức tạp: yêu chồng nhưng lại đắm chìm trong nhục dục với người tình.

Tuy nhiên bộ phim có nhiều hạn chế vô lý. Đó là:

- Không xác định được bối cảnh của câu chuyện và lai lịch của nhân vật. Có nhân vật thừa như bé gái mà Vi dắt đi là ai bé ấy có quan hệ gì với Thổ với Vi- nếu bỏ nhân vật em bé này cũng không ảnh hưởng gì tới nội dung phim.

- Sự bất hợp lý khi một người thanh niên (Hải) trẻ khỏe mới cưới vợ mà lại ngờ nghệch lãnh cảm với vợ như vậy. Thế nhưng anh ta lại có thời giờ lái xe ra ngoại ô ngắm cảnh với cô bé hàng xóm!?

-Cái cao hơn hết mà nhân loại phải vươn đến là chân- thiện- mỹ nhưng ta chưa tìm thấy ở phim này. Ngay cả chức năng giải trí cũng không bởi vì phim rất nặng nề u uất tối tăm và không có lối thoát. Từ đầu đến cuối phim là cảnh nhà ở tồi tàn chật  hẹp cũ kỹ... đến cảnh những người cha người đàn ông của gia đình với rượu chè bài bạc gái điếm đá gà cá độ.... Hiện thực cuộc sống của trái tim cả nước là thế ư?!!!

- Nhân vật Thổ- người đàn ông bạo dâm không bỏ qua cô gái nào mà mình "chộp" được thế nhưng lại lạnh lùng với một thân thể lồ lộ nảy lửa đầy hấp dẫn của Vi lúc nào cũng bên cạnh và sẳn sàng dâng hiến!

Ngoài ra phim còn thể hiện sự thiếu thực tế (hay không cần thực tế) khi xác Vi chết trôi trong tư thế nằm sấp! Theo cấu tạo cơ địa cơ thể của nam và nữ thì từ trước tới giờ bất cứ ai cũng biết khi bị chết trôi thì đàn ông nằm sấp và phụ nữ nằm ngửa. Vậy mà không hiểu đạo diễn đã vô tình hay cố ý cho xác chết của Vi nằm sấp?

- Yếu tố sex được đưa nhiều vào phim một cách trơ trẽn đầy trần tục. Trong đó có cảnh bàn tay của Thổ lướt từ bàn chân lên đùi rồi người của Duyên rướn lên trong cảm giác sung sướng đê mê đến động tác Thổ dùng dao rọc áo Duyên từ trên xuống  một cách từ từ chầm chậm như thể từng lượt nhấp dao là từng lượt khoái cảm của anh ta dâng trào. Thật phản cảm và đầy bạo dục!!!

Điện ảnh với đặc trưng ngôn ngữ riêng có khả năng tác động nhanh mạnh tạo ấn tượng sâu sắc lâu bền trong người xem. Cảnh bạo dục chưa phải là một trường đoạn trong phim nhưng cũng đủ gây tác hại đến người xem nhất là thế hệ trẻ.

Trong khi nhân dân ta đang khó khăn vất vả lo toan với những khó khăn về thiên tai lũ lụt dịch cúm... Và trong khi ta đang ra sức tuyên truyền giáo dục nhân dân xây dựng lối sống lành mạnh phát triển và hoàn thiện nhân cách; phát động nhân dân xây dựng gia đình no ấm bình đẳng tiến bộ và hạnh phúc giữ gìn và phát huy những giá trị chuẩn mực của gia đình truyền thống Việt Nam trong đó có sự thủy chung thì ở đây phim lại đi ngược lại những tiêu chí trên. Văn học nghệ thuật phục vụ đời sống nhân dân trong thời kỳ hội nhập với định hướng như thế ư? Đây là điều mà tất cả chúng ta cần phải suy ngẫm.

     ĐẶNG THỊ PHƯỢNG

                                                        SỞ VH-TT và DU LỊCH TÂY NINH

 

4/VÀI CẢM NHẬN KHI ĐỌC "ĐÁNH THC TRINH NGUYÊN" CỦA VÕ DIỆU THANH

 
        Tôi xuất thân từ nông thôn nên khi được đọc "Đánh thức trinh nguyên" của Võ Diệu Thanh thì có ngay ý nghĩ sẽ viết một bài trao đổi dù rằng chưa hề biết gì về tác giả.

Như một sự gì đó rất gần gũi rất mộc mạc của những cô bé nông thôn trong các trò chơi trẻ con như nhảy dây bún thun đá thun chọi cầu...Những trò chơi dân gian ấy là một phần của tuổi thơ cái phần tuổi thơ ấy như một chiến đài "bất khả xâm phạm" dù "kẻ địch" có thiên binh vạn mã đi chăng nữa. Thế nhưng bây giờ "kẻ cướp" lại là một con bé "Thiếu đủ thứ trầm trọng là sức khỏe" thì tôi (Minh) có ngán gì mà không "đặt chén cơm xuống ván cái cộp chạy tốc đến sân đình" khi nghe Hoa Liên bảo "Minh ơi nó ăn cắp chùm dây thun của mầy kìa".

Vậy mà tôi (Minh) đã phải gặp một "đối thủ" gai góc khi nó dám "Chống tay ngồi bật dậy nhảy xốc tới". Tôi đã từng thấy những đứa bé dù có té lăn cù vẫn bảo vệ miếng bánh trên tay của mình được sạch sẽ không hề lấm một tí bùn đất nào để khi đứng dậy dù có nước mắt ròng ròng vẫn ăn bánh ngon lành. Thì với món đồ chơi yêu thích (chùm dây thun) cũng vậy làm sao ai dễ nhường ai khi tôi rất yêu thích món đồ chơi trẻ con ấy và nó cũng khó khăn lắm mới có được thứ mà nó rất ham?

Vậy mà... "Tiểu Hồi buông tay quay lưng đi nó còn kịp hắt vào tôi cái nhìn ghẻ lạnh sáng quắc. Sợi dây  thun bị kéo giãn quá mức lại được bất ngờ buông ra búng vào tay tôi bóc một cái. Đau điếng!". Ừ thì đau đấy nhưng có lẽ nỗi đau sẽ hết ngay sau đó nhưng nỗi đau vì ánh mắt ghẻ lạnh sáng quắc của Tiểu Hồi dành cho tôi (Minh) sẽ đeo đẳng tôi (Minh) suốt nhiều năm tháng.

Hình ảnh người cha ngồi bệt ngay xuống ván và nói lắp từng lời đúng là thái độ của kẻ làm việc không đứng đắn. Tôi thích sự kỹ lưỡng của tác giả Diệu Thanh trong việc quan sát và diễn tả thái độ của nhân vật thật đúng. Thế nhưng hình như có một điều gì đó hơi "tàn nhẫn" khi người cha ấy đã lấy món đồ yêu thích của con mình để "trả công" cho một đứa con gái mà con mình vốn chẳng ưa. Sao ông ta không tìm một món nào đó mà Tiểu Hồi thích? Hoặc vả nó có mơ ước chùm dây thun thì ông hãy mua chùm khác mà "trả công" cho nó? Văn học có quyền tưởng tượng hư cấu nhưng phải hợp với thực tế mà thực tế thì sẽ không có bất cứ người cha nào lấy món đồ chơi yêu thích của con mình để "cho" người khác.

"Bắt đầu câu chuyện" cũng là khi câu chuyện đã đi vào hồi kết. Tôi phục tính tự cường của Tiểu Hồi vì có rất rất nhiều người trong hoàn cảnh bị mạt sát bị kìm nén "Phải biết thân biết phận. Mày là đứa mồ côi" hoặc "Đồ cóc mà đòi đeo chân hạc" hay "Thứ đũa mốc mà chòi mâm son" đã suy sụp và cuối cùng trượt dài xuống dốc cuộc đời để thành một thứ cặn bã của xã hội. Vậy mà Tiểu Hồi vẫn học được vẫn đứng lên bằng đôi chân với tâm hồn rách bươm có lẽ vì muốn "ngóc đầu lên" chỉ có một phương án duy nhất là "cố gắng học"?

  Câu chuyện kể lại của Tiểu Hồi sao mà đau xót thế. "Chỉ cần nó im lặng cho ông ta muốn làm gì thì làm một chút thôi không sao đâu không ai biết đâu... Chuyện này thì không nên cho nhiều người biết". Đọc tới đây tự dưng tôi... ghét đàn ông và ghét cả tác giả (!). Trời ơi sao ông tàn nhẫn thế? Ông sinh ra đàn ông với cái của nợ ấy là để đi hại đời những đứa con gái người ta dù chỉ là một cô bé bảy tuổi phải không? Còn tác giả sao nói làm chi cái sự thật phủ phàng đầy đau xót ấy? Giọng điệu một chút thôi không sao đâu không ai biết đâu đúng là giọng điệu của những kẻ đàn ông tán tận lương tâm và cả một sự vụ to tát như thế cả cuộc đời người ta sẽ rách bươm vì một chút thôi không sao đâu ấy để cuối cùng chỉ nhận từ hắn vài ngàn bạc lẻ một quả chuối trái cam hoặc chỉ là một chùm dây thun! Có tàn áclắm không?

Tôi cứ tưởng rằng tôi (Minh) yêu Tiểu Hồi. Một tình vô cùng trinh nguyên vô cùng thật lòng để "Đánh thức trinh nguyên" mà Tiểu Hồi đã bị kẻ vô lương tâm kia cướp đoạt từ ngày thơ bé. Vậy mà... "Những gì con đối với Tiểu Hồi chỉ là tình người là con muốn chuộc lại lỗi lầm của ba hồi trước...".  Thế ư? Hết cha rồi tới con đều là những kẻ vô lương tâm cái dĩ vãng đau thương kia Tiểu Hồi sẽ không bao giờ muốn nhớ lại thế mà hắn (Minh) lại khơi dậy tưởng rằng bằng sự độ lượng của tình yêu ai ngờ rằng chỉ là sự chuộc lại lỗi lầm. Xin lỗi sự lỗi lầm này nếu phải cân đong đo đếm thì kẻ làm cha kia phải trả bằng tù tội cũng chưa đủ nữa là...

Có lẽ tôi mang một tâm hồn hoa cỏ nên tôi hiền lành và mỏng manh như cỏ hoa nên không chấp nhận được sự đớn đau đau đáu của Tiểu Hồi và cũng không thể nào thông cảm được cho Minh dù anh ta đang cố gắng chuộc lại lỗi lầm  cho cha của anh ta bằng những hành động mua kẹp mua nón mua áo mà "học phí gấp đôi giá thực".

Kết thúc truyện bất ngờ như tính khi bất ngờ nóng- lạnh của tuổi trẻ nên hình như không đọng lại trong tôi một cảm xúc nào dịu dàng thân thương hay đúng hơn là thích thú khi đọc mà chỉ là sự bất nhẫn đến vô cùng.

Cảm ơn Hội đồng PBLL TW đã tổ chức khóa học này giúp cho những người hoạt động trong lĩnh vực văn hóa - văn nghệ như tôi có được nhiều kiến thức bổ ích. Trân trọng kính chào

ĐÀO PHẠM THÙY TRANG -
 HỘI VHNT TÂY NINH

More...

LẶNG LẼ TÌNH NGƯỜI

By

 

              LẶNG LẼ TÌNH NGƯỜI

(Đọc Mịt mù tuyết bay tập truyện ngắn của Vũ Thị Thanh -Hội VHNT Quảng Ngãi năm 2007)

                                                                                                                                                

     Một tác giả nữ còn khá lạ lẫm với bạn đọc cả nước. Tập truyện ngắn lại do một Hội VHNT địa phương phát hành nếu nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế không cho tôi mượn cuốn Mịt mù tuyết bay do nhà thơ Anh Vũ cha của tác giả tặng có lẽ chẳng bao giờ được cơ duyên viết những dòng này. Đôi khi cái duyên tao ngộ thật thú vị giữa dòng đời xô bồ hối hả.

More...

ĐỌC THƠ TRẦN HOÀNG VY- ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN

By

 

ĐỌC CHỚP MẮT RỒI ...CƯỜI của TRẦN HOÀNG VY- (NXB Văn Nghệ-2009)

           
TRÁI TIM NHÀ GIÁO TRONG MỘT NHÀ THƠ


    Suốt 15 năm qua với ba tập thơ bốn tập truyện vừa truyện ngắn viết cho thiếu nhi và tuổi mới lớn đến tháng 10 năm 2009 nhà thơ Trần Hoàng Vy (Hội VHNT tỉnh Tây Ninh) vẫn trung thành với địa hạt cũ lại ra mắt bạn đọc tập thơ mới CHỚP MẮT RỒI CƯỜI do NXB Văn nghệ phát hành. Với 44 bài thơ tạo thành một mảng nội dung khá đầy đặn về cuộc sống thiếu nhi nông thôn tôi không có tham vọng phân tích bình luận về nghệ thuật trong thơ Trần Hoàng Vy mà chỉ là đôi nét cảm nhận đối với dòng thơ viết cho trẻ em vốn dễ mà khó này.

More...

NHỮNG Ý KIẾN SAU LIÊN HOAN ẢNH NT TP HỒ CHÍ MINH lần thứ 34

By

 

LH ảnh nghệ thuật TP.HCM: Nên rút lại các giải thưởng?

 - "Nên rút lại tất cả những giải thưởng của Liên hoan ảnh nghệ thuật TP.HCM. Còn những nghệ sĩ tham gia trong hội đồng nghệ thuật nên rút lui khỏi các cuộc thẩm định ảnh và xin đừng ứng cử vào bất cứ hội đồng nghệ thuật nào" - Nhà nhiếp ảnh Trần Hữu Cứ

Liên hoan ảnh nghệ thuật TP.HCM lần thứ 34 vừa mới khai mạc nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Hữu Cứu đã lên tiếng phản ứng khá gay gắt về chất lượng liên hoan này đặc biệt là các tác phẩm đoạt giải thậm chí còn đòi hủy các giải thưởng "treo còi" vị chủ tịch hội đồng giám khảo.

Không biết các tác phẩm muốn nói gì!

Bức ảnh đoạt huy chương vàng Cao su - vàng trắng mô tả một công nhân nâng thùng mủ cao su đưa lên bằng hai tay cho người khác đón. Đó là một tấm ảnh đen trắng rất rối rắm. Một chữ L trắng cắt giữa ảnh chia tấm ảnh ra làm hai. Vàng trắng đâu không thấy chỉ thấy gương mặt anh công nhân như muốn khóc!

Tác phẩm Cao su - vàng trắng đoạt huy chương vàng

Ảnh đoạt huy chương bạc Hòa nhập tả một bà Tây nắm tay một thanh niên Việt Nam nhảy sạp. Chỉ có thế mà gọi là hội nhập thì thật thô thiển và ấu trĩ nếu không nói là mỉa mai rất buồn cười về sự hội nhập. Rồi đến tác phẩm Khát khao tả con chim há rộng miệng hứng giọt nước từ dây thép gai. Đây là chuyện bịa không bao giờ có trong cuộc sống.

Người xem bị sốc dữ dội là tác phẩm Xuất phát tả một người bị cụt cả hai chân thi bơi. Với chủ đề hội nhập và phát triển mà đưa người tật nguyền để minh chứng cho hội nhập và phát triển thì thật có tội với đất nước. Cũng với chủ đề này tác phẩm Ánh trăng lại tả một cô gái ngồi (có thể là đang may vá) trong ánh đèn hột vịt.

Đối tượng của nhiếp ảnh nghệ thuật là con người nhưng những ảnh đoạt giải mô tả con người bé tí. Trong tác phẩm Tăng ca những người thợ hàn lẫn trong nền đen chỉ còn các đốm sáng. Ảnh chú thích tăng ca nhưng tăng ca ở chỗ nào? Đến tác phẩm Cứu cứu với mặt trời giữa ảnh có một bóng cây và bóng người bé nhỏ đưa hai tay trong vòng tròn của mặt trời. Cận cảnh có sáu vệt đỏ tỏa ra từ mặt trời mờ mờ ảo ảo không rõ cháy hay là gì. Người xem không thể đoán được tác phẩm kêu cứu là cứu cái gì?

Tác phẩm Ánh trăng giải khuyến khích

Tác phẩm Tan ca thì ghi hình hai thợ mỏ đội đèn mặt mày đen thui đi trong bóng đen mờ ảo. Người xem không rõ nếu tác phẩm định tả nét mặt hai người thợ thì không rõ ràng còn nếu tả công việc của thợ lò thì càng không phải.

Nên rút lại các giải thưởng

Người xem có quyền đòi hỏi Ban giám khảo khi công bố giải thưởng đã thực sự cầu thị và cầu trọng hay chưa? Tất nhiên triển lãm ảnh nào cũng có những sai sót này kia nhưng cũng không thể đến mức như triển lãm này.

Tác phẩm Hội nhập giành huy chương bạc

Xem ảnh nghệ thuật giúp người xem thích thú bay bổng thú vị về cuộc sống nhưng xem ảnh của liên hoan ảnh này chỉ đem lại sự bực bội. Mỗi lần tổ chức triển lãm ảnh nghệ thuật chi phí tốn kém nhưng than ôi chỉ vài chục người xem xôm tụ trong bữa khai mạc... Người xem ảnh ngày càng quay lưng lại với ảnh nghệ thuật. Tình trạng giống như khán giả đi xem bóng đá bị lừa hai đội thi đấu không thực lòng đá độ đá cuội.

Liên hoan ảnh nghệ thuật TP.HCM lần thứ 34 với chủ đề Việt Nam hội nhập và phát triển do Hội nhiếp ảnh TP.HCM và Trung tâm thông tin triển lãm (Sở VHTTDL TP.HCM) phối hợp tổ chức. Liên hoan trao một giải nhất 2 giải nhì 3 giải ba 5 giải khuyến khích và một giải đặc biệt.

Vậy mà khi khai mạc triển lãm người ta hùng hồn đăng đàn rằng triển lãm lần này quy tụ vài ngàn bức ảnh vô cùng phong phú và sinh động phản ánh các lĩnh vực phát triển của đất nước...

Anh chị em trong nghề và cả công chúng yêu thích ảnh nghệ thuật cứ cam chịu cảnh hụt hẫng về những triển lãm ảnh gọi là nghệ thuật hết lần này đến lần khác.

Đây không phải là những hạt sạn mà là hòn đá cuội trong lĩnh vực ảnh nghệ thuật.

Nên ra thông báo rút lại tất cả những giải thưởng của cuộc triển lãm ảnh này để giữ vững tính nghiêm minh trên mặt trận văn hóa...

  • Trần Hữu Cứu
Phần 2

 

Quy chụp nâng quan điểm là bóp chết sáng tạo!

 - Tất nhiên không phải cái mới nào cũng hay cũng đẹp nhưng đừng vì thế mà nâng thành quan điểm sẽ có nguy cơ bóp chết sáng tạo nghệ thuật.

VietNamNet đã có cuộc trao đổi với Chủ tịch Hội đồng Giám khảo của Liên hoan ảnh nghệ thuật TP.HCM lần 34 ông Đồng Đức Thành (Phó chủ tịch HĐNT Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam) quanh những ý kiến phản ứng gay gắt của nhà nhiếp ảnh Trần Hữu Cứu về chất lượng các tác phẩm tại liên hoan.

Ý kiến của ông với tư cách Chủ tịch Hội đồng Giám khảo của liên hoan ảnh về những phản ứng của nhà nhiếp ảnh Trần Hữu Cứu?

Ông Đồng Đức Thành: Tôi có thể khẳng định ngay rằng cuộc chơi nào cũng có những yêu cầu riêng của nó. Đây là liên hoan ảnh của TP.HCM nhưng mở rộng trên phạm vi cả nước. Liên hoan không bó hẹp đề tài sáng tác mà đã từ lâu là sân chơi cho giới cầm máy ảnh tự do sáng tạo. Liên hoan luôn ưu tiên cái mới đây cũng là điều tất yếu.

Hội đồng giám khảo đã bàn bạc tranh cãi mới đi đến đồng thuận để có kết quả như thế. Hoàn toàn dân chủ sòng phẳng. Có những ý kiến bức xúc về kết quả liên hoan cũng là chuyện bình thường vì mỗi người một góc nhìn một quan điểm.

Ông giải thích thế nào trước ý kiến cho rằng bức ảnh Khát khao đoạt huy chương đồng chụp hai chú chim đang uống nước từ sợi thép gai là chuyện bịa không thể nào có trong cuộc sống?

Bức ảnh Khát khao

- Ảnh chụp chim non há miệng đón thức ăn từ chim mẹ thì đã có hàng trăm bức như thế rồi đã có nhiều bức đoạt giải cao từ hàng chục năm nay rồi. Trong bức ảnh này những con chim non không còn ăn mồi từ chim mẹ nữa mà há miệng hứng nước từ cọng kẽm gai chẳng phải là nét mới hay sao? Đó là giọt nước của cuộc sống hòa bình có được sau khi chúng ta đã dẹp bỏ được chiến tranh.

Bức ảnh có góc nhìn tương đối khỏe khoắn bắt được khoảnh khắc ánh sáng tốt. Với nội dung tích cực kỹ thuật tốt chúng tôi đã bàn bạc kỹ và trao giải để khuyến khích những sáng tạo mới mẻ. Tất nhiên không phải cái mới nào cũng hay cũng đẹp nhưng đừng vì thế mà nâng thành quan điểm sẽ có nguy cơ bóp chết sáng tạo nghệ thuật. Xin nói thêm một sáng tác chỉn chu như thế nếu ở một cuộc thi có tầm vóc khác hoặc ví dụ thi ảnh về môi trường chẳng hạn nó có thể đoạt giải rất cao.

Với chủ đề "hội nhập và phát triển" của liên hoan ảnh bức ảnh Xuất phát thể hiện sự hội nhập ở chỗ nào? 

Bức ảnh Xuất phát

- Sẽ không hội nhập ở chỗ nào cả nếu theo ý rằng hội nhập phải có tây - ta trong đó. Ở đây bức ảnh có tính nhân văn cao thể hiện sự vươn lên của một con người tàn nhưng không phế. Bức ảnh này được sự đồng thuận khá cao từ vòng loại và lọt vào vòng trong. Sau đó Ban Kiám khảo cân nhắc và trao giải khuyến khích. Lý do: ảnh được xử lý kỹ lưỡng sạch sẽ nội dung lẫn kỹ thuật nhưng lại thiếu không khí thi đua trong một cuộc thi đấu thể thao.

Nếu xã hội không hội nhập thì những con người tàn tật như thế làm sao có thể tham gia vào những hoạt động thể thao khi ngay cả việc mưu sinh cũng đã khó khăn. Hội nhập phát triển không chỉ có xuất khẩu khu chế xuất không chỉ là những cô cậu bé phơi phới ôm máy tính chạy ngoài đường.

Sự hội nhập không chỉ thể hiện trên nội dung tác phẩm mà còn ở hình thức thể hiện. Liên hoan khuyến khích những phong cách chụp ảnh góc nhìn mới mẻ theo kịp xu hướng hiện nay của thế giới. Cách nay chừng chục năm ban giám khảo trong một liên hoan ảnh cũng từng nghe nhiều ý kiến khác nhau thậm chí phê bình gay gắt vì trao giải cho bức ảnh khỏa thân của một tác giả.

Còn bức ảnh đoạt huy chương vàng Cao su - vàng trắng khá rối rắm? 

Trưởng BTC của Liên hoan ảnh là ông Từ Lương Vân (Chủ tịch Hội Nhiếp ảnh TP.HCM) Chủ tịch Hội đồng Giám khảo là ông Đồng Đức Thành (Phó Chủ tịch HĐNT Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam) và giám sát là ông Phạm Kỉnh (Phó Chủ tịch HĐNT Hội Nhiếp ảnh TP.HCM)

- Bức ảnh có góc nhìn có chọn lọc. Chứ cứ lặp lại bắt các cô công nhân ăn mặc thẳng thớm xếp hàng cạo mủ cao su trong ánh sáng chếch với dòng mủ trắng chảy xuống thì nhàm chán quá rồi. Bức ảnh có sự tìm tòi trong thể hiện việc xử lý kỹ thuật giữ được chi tiết và độ xám cân bằng giữa đen và trắng là khó thể hiện tay nghề của tác giả.

Nhiếp ảnh nghệ thuật thoái trào?

Ông vừa nói hình ảnh công nhân cạo mủ cao su xếp hàng đã quá nhàm chán nhưng hình ảnh đồi cát người già dân tộc cầu khỉ... còn nhàm chán hơn. Điều này không chỉ thể hiện sự lặp lại bức bách đề tài mà còn nói lên sự thoái trào của nhiếp ảnh nghệ thuật?

- Đúng là đã nhàm quá rồi. Nhưng ở nhiều bức ảnh trong đó vẫn có cái mới. Một bức ảnh chụp đồi cát năm 2005 khác một bức chụp từ năm 1995. Cùng đề tài nhưng thời điểm chụp kỹ thuật thể hiện sẽ khác. Người trong nghề và người xem bình thường sẽ cảm nhận được điều đó với điều kiện đừng thành kiến cứ thấy đồi cát là bỏ đi thì sao thấy được cái mới.

Xem ảnh chụp Sapa của nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ An Ninh thì phải đặt trong thời điểm ông chụp chứ so với những bức ảnh chụp Sapa sạch sẽ và hoành tráng hiện nay của các nghệ sĩ trẻ như Hoàng Thế Nhiệm chẳng hạn thì khập khiễng. Chúng tôi luôn luôn tôn trọng những tác phẩm đích thực!

Có ý kiến cho rằng công chúng hiện nay không còn chỉ quan tâm đến những liên hoan ảnh nghệ thuật như thế này vì nhiều lý do trong đó có việc ảnh báo chí thể hiện khả năng phản ánh thực tiễn nóng hổi sống động và không sắp đặt đã vượt lên trên? 

Khung cảnh vắng lặng của phòng triển lãm tác phẩm của Liên hoan ảnh nghệ thuật TP.HCM lần 34. Ảnh: V.T

- Tôi thú vị với điều này. Nhưng ảnh báo chí vượt qua được sự sắp đặt bắt được khoảnh khắc hiện thực cuộc sống thì đã có những bức nào? Chúng tôi đang chờ điều đó. Trong nhiều buổi nói chuyện chuyên đề tôi vẫn bênh vực cho việc ảnh báo chí có quyền sắp đặt miễn là ảnh thực hiện từ thực tế cuộc sống đáp ứng đầy đủ các yếu tố báo chí (5W) và thể hiện được tính nhân văn. Như đã từng có một bức ảnh do phóng viên tự chụp mình để cảnh báo căn bệnh ung thư vú đoạt giải tại một hạng mục của giải ảnh báo chí thế giới.

Mỗi bức ảnh nghệ thuật là một câu chuyện từ cuộc sống thể hiện tiếng lòng nhân sinh quan của tác giả thì tại sao không có quyền dàn dựng khi điện ảnh việc dàn dựng bài bản là một yếu tố? Nhưng dàn dựng trong ảnh khó khăn ở chỗ nó có làm người xem hài lòng chấp nhận khoảnh khắc đẹp như thật đó hay không. Chứ cứ sợ dàn dựng mà chụp một bức ảnh có nhân vật với cây cột điện cắm trên đầu thì...

Ông có hài lòng về chất lượng nghệ thuật của liên hoan ảnh lần này không?

- Cuộc thi có nhiều điều nói qua lại chứng tỏ nó được quan tâm. Chúng tôi cảm ơn các vị đã có ý kiến đóng góp xây dựng nhưng trước khi các vị góp ý hãy xem ảnh cho thật kỹ. Bắt thế hệ sau phải làm theo khuôn mẫu của người đi trước mà đó không phải là khuôn mẫu cuối cùng thì là có tội với tiến trình đổi mới tất yếu của cuộc sống.

Cũng như nhiều người tôi không hài lòng với tất cả những bức ảnh trong liên hoan này. Nếu hài lòng thì là bi kịch thì làm gì còn liên hoan ảnh lần thứ 35 nữa. Không hài lòng để chờ đợi. Nhưng đây cũng đã là những món ăn ngon nhất phù hợp nhất được bày ra trong một mâm cỗ khuôn khổ cuộc thi. Liệu chúng ta mỗi năm có nổi một tác phẩm mới mẻ đỉnh cao hay không? Điều đó có thể hợp tình nhưng chưa hợp lý. Chỉ có thể có một tác phẩm đúng nghĩa theo yêu cầu trong từng giai đoạn từng chủ đề cuộc thi của chúng ta thôi.

  • Võ Tiến thực hiện
Phần 3
                     

Ý kiến của tác giả đoạt Huy chương vàng

 

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                  

Xin caùm ôn Baùo Vietnamnet vaø Nhaø Nhieáp aûnh Traàn Höõu Cöùu ñaõ tham gia bình luaän nhöõng taùc phaåm "Lieân hoan aûnh ngheä thuaät thaønh phoá Hoà Chí Minh laàn 34 vôùi chuû ñeà Vieät Nam hoäi nhaäp vaø phaùt trieån"; trong ñoù coù taùc phaåm "Cao su vaøng traéng" Huy chöông vaøng.

Laø taùc giaû toâi xin giaûi trình theâm veà taùc phaåm nhö sau:

Aûnh ñöôïc chuïp vaøo thôøi khaéc baát chôït ngöôøi coâng nhaân ñang ñöa nhöõng xoâ muû cao su leân boàn xe chôû muû. Qua khoaûng caùch cuûa nhöõng boàn xe taïo thaønh khung cöûa aùnh saùng taïc vaøo laøm hai beân boàn lung linh taïo thaønh maûng khoái baét maét: Ngöôøi coâng nhaân ñang nhìn leân töôi cöôøi - naâng xoâ muû ñöa leân cao su ñaày traøn ra thaønh nhöõng sôïi muû traéng xoùa.

(Caùi xoâ muû cao su thoaït nhìn ai cuõng bieát vì ñaõ ñöôïc duøng töø thôøi thuoäc ñòa hôn moät traêm naêm roài)

Nhöõng caùnh tay ñaåy tôùi vaø nhöõng caùnh tay keùo leân taïo söï gaén keát trong lao ñoäng theå hieän söï ñoaøn keát vöôn leân cuûa coâng nghieäp cao su trong thôøi kyø khuûng hoaûng kinh teá toaøn caàu maø ôû Vieät Nam ta cao su ñang laø theá maïnh xuaát khaåu xoùa ñoùi giaûm ngheøo ñi leân giaøu maïnh.

Hieän giôø nhöõng coâng tröôøng noâng tröôøng noâng daân ñeàu coù cuoäc soáng sung tuùc khoâng theå phuû nhaän ñöôïc. Vaäy coù phaûi laø böùc aûnh ñaõ theå hieän moät phaàn xu theá Hoäi nhaäp vaø phaùt trieån hay khoâng ?

Ñoïc qua baøi vieát cuûa Nhaø Nhieáp aûnh Ngheä só Traàn Höõu Cöùu chuùng toâi muoán noùi raèng xin haõy nhìn kyõ taùc phaåm vaø suy ngaãm kyõ.

Theo toâi ngöôøi keùm hieåu bieát veà ngheä thuaät nhaát cuõng bieát raèng vaên thô duøng ngoân töø ñeå ngöôøi ñoïc phaûi ngaãm nghó môùi thaáy ñöôïc hình töôïng ngheä thuaät.

Coøn Nhieáp aûnh phaûi duøng ñöôøng neùt aùnh saùng khoaûnh khaéc hình töôïng ñeå ngöôøi xem suy nghó vaø tìm ra taùc giaû muoán noùi gì ? ñoù laø taùc phaåm coù chaát löôïng coøn noùi toaïc ra hoaëc chuïp laáy ñöôïc thì coøn ñaâu laø ngheä thuaät.

Nhöõng gì coøn laïi xin ñöôïc caùc nhaø pheâ bình lyù luaän vaø ngöôøi yeâu aûnh ngheä thuaät tham gia ñoùng goùp.

Toâi thaønh thaät bieát ôn.

                                                                         Taây Ninh ngaøy 04 thaùng 10 naêm 2009

         

                                                                                                 LEÂ VAÊN ÑÍNH



More...

TÀI LIỆU THAM KHẢO ĐẶC BIỆT

By

 

Trong khi dư luận cả nước đang nóng lên vì dự án bô-xit Tây Nguyên và sự xuất hiện của những công dân Trung Quốc tại cao nguyên này. Xin giới thiệu một tài liệu đặc biệt từ Antoaneta Bezlova để bạn đọc tham khảo.

Cambodia và những cuộc

xâm nhập bí hiểm của Trung Quốc

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Sau một giai đoạn dài bị kiềm chế sự hiện diện về mọi mặt của Trung Quốc tại Cambodia đang gia tăng và dấu ấn về cái gọi là "ảnh hưởng Trung Quốc" tại quốc gia nghèo khó này là rất đáng kể. Trong khi các nhà đầu tư Nhật Bản và Hàn Quốc đang đổ tiền vào các dự án bất động sản Phnom Penh thì Trung Quốc lại tìm cách kết hợp một dòng chảy của đầu tư quốc gia và tư nhân với lượng viện trợ khổng lồ hiện đang biến đổi hoàn toàn nhiều vùng nội địa rộng lớn của Cambodia. Trang Newsmekong.org mới đăng tải bài phân tích về sự xâm nhập mạnh mẽ của người Hoa tại Cambodia:

More...

TRẦN THIỆN KHANH- "NHỎ MÀ ĂN NÓI LINH TINH..." PHẦN 4

By

                        
TRẦN THIỆN KHANH...
                           Ý KIẾN KHÁCH QUAN
                                                                             

    Hội thảo tổ chức ở Phú Thọ có hai nội dung rõ rệt: "THỰC TRẠNG VÀ GIẢI PHÁP". Bài viết của Trần Thiện Khanh (TTK) triển khai đúng với tinh thần của hội thảo.
       Ở phần THỰC TRẠNG TTK nêu ra 4 điểm. Các luận điểm của anh khá rõ ràng luận cứ được đưa ra kể cũng đã tạm đủ để hình dung được thực trạng. Nói công bằng thì đâu phải chỉ có TTK mới nhìn thấy thực trạng đó hoặc dám phơi cái thực trạng đó ra.

More...

TRẦN THIỆN KHANH- "Nhỏ mà ăn nói linh tinh...". PHẦN 3

By

Trần Thiện Khanh...Phần 3

Ý KIẾN NGƯỜI TRONG CUỘC
                                                                   
 

NHÓM VN 8 VÀ HỘI THẢO CÔNG TÁC LÝ LUẬN - PHÊ BÌNH

 Ở  HỘI ĐỊA PHƯƠNG HIỆN NAY

Hội nghị tổng kết Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 2008 vừa diễn ra tại Ninh Bình (2/2009). Bên lề của Hội nghị này Chủ tịch các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh: Phú Thọ Ninh Bình Hải Phòng Hải Dương Bắc Giang Thái Bình Sơn La và Yên Bái đã thống nhất thành lập Nhóm hợp tác phát triển văn học nghệ thuật 8 tỉnh phía Bắc- gọi tắt là VN8. VN8 khẳng định sự phối hợp liên kết trong công tác VHNT của mình trước tiên bằng việc tổ chức cuộc hội thảo " Công tác lý luận - phê bình VHNT ở Hội địa phương hiện nay - Thực trạng và giải pháp" vào ngày 24 tháng 03 năm 2009 tại tỉnh Phú Thọ.
 

More...

TRẦN THIỆN KHANH- "NHỎ MÀ ĂN NÓI LINH TINH..." . PHẦN 2

By

TRẦN THIỆN KHANH "NHỎ MÀ ĂN NÓI LINH TINH..."
Phần 2- xin đăng tải nguyên văn bài viết của Thái Dương trên Văn nghệ Đất Tổ phê phán cái tội "nhỏ mà ăn nói linh tinh..." của Trần Thiện Khanh.
 

Tạp chí Văn nghệ Đất Tổ số 267- tháng 5/2009

        NỐT NHẠC PHÔ (FAUX) TRONG MỘT BẢN NHẠC

                                                                 THÁI DƯƠNG

                                          

            Theo sáng kiến của hoạ sĩ Đỗ Ngọc Dũng - Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Phú Thọ VN8 được thành lập và hội thảo về lý luận-phê bình của 8 tỉnh : Phú Thọ Yên Bái Sơn La Hải Phòng Ninh Bình Hải Dương Bắc Giang Thái Bình được tổ chức vào ngày 24 tháng 3 năm 2009 tại Phú Thọ với chủ đề: "Công tác lý luận phê bình VHNT ở các hội địa phương- thực trạng và giải pháp".  Các tham luận đều nêu lên thức trạng công tác lý luận- phê bình văn nghệ ở địa phương mình nguyên nhân và giải pháp.

More...

TRẦN THIỆN KHANH "NHỎ MÀ ĂN NÓI LINH TINH"

By

Xin được trích câu thơ của nhà văn Trần Nhương tặng một nhà văn trẻ:
" Trẻ mà ăn nói linh tinh
Linh tinh nên mới bực mình đại ca..."
                        
                         Tác giả Trần Thiện Khanh

      Trường hợpTrần Thiện Khanh hội viên chuyên ngành Lý luận phê bình (Hội VHNT tỉnh Phú Thọ) vừa qua cũng vậy. Được mời đọc tham luận trong Hội nghị LLPB khu vực tại Phú Thọ Anh đã nói đụng chạm tới các "đại ca" trong làng LLPB nên đã bị chỉ trích khá nặng nề. Thậm chí khi đang tham luận có kẻ trong hội nghị còn nhắn tin cho vị chủ trì đề nghị "đuổi thằng ranh con xuống". Sau đó Diễn đàn văn nghệ Việt Nam cố đăng lại bài tham luận của T.T.K đồng thời Văn nghệ Đất Tổ cũng có bài Một nốt nhạc "phô" phê phán hiện tượng TTK. Tác giả Thái Dưong lạ hoắc tuy là bậc "đại ca" nhưng lại không dám công khai dùng tên thật để thảo luận vấn đề nóng này. Đó cũng là một điểm yếu của một số các bác các anh có tuổi luôn né tránh dư luận.
Phuongquy.vnweblogs xin đăng tải lại hai bài viết này và ý kiến nhận xét cá nhân. Rất mong được anh chị em làng bloges cho ý kiến giúp đỡ. Trân trọng cám ơn.

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'10192','1mi2ka8g76gisrkasm2c4j00i4','0','Guest','0','54.198.27.243','2018-08-21 22:33:26','/ac18637/nghien-cuu-phe-binh/page-2.html')