ĐỒNG ĐỘI- THƠ

By

BẤT CHỢT  LẠI MỘT MÙA HẠ TỚI. NHỮNG NỖI VUI BUỒN ĐAN XEN VỌNG TƯỞNG KHI NHƠ ĐÊN NGỪOI CHÚ NGỪOI ANH VÀ BAO BẠN BÈ CỦA MÌNH NẰM XUỐNG TRONG CHIẾN TRANH NGUYÊN VẸN TUỎI THANH XUÂN CÙNG ĐẤT NƯỚC NGUYÊN VẸN NỖI THƯƠNG NHỚ TRONG LÒNG NGƯỜI THÂN.

Phương Quý

 

         ĐỒNG ĐỘI

 

Đốt bó nhang to nhất

Vẫn không đủ chia phần

Thuốc lá còn một gói

Thôi bọn mình hút chung

 

Đồng đội ơi thức dậy

Trời sắp mưa lớn rồi

Tăng bạt đâu che lại

Hát Mưa rừng nghe chơi

 

Quê nhà mây trắng bay

Nhuộm tầng tầng tóc mẹ

Đừng buồn đồng đội nhé

Vợ đã đi lấy chồng

 

Đường làng giờ bê tông

Không còn cây che mát

Đồng mùa này vụ gặt

Máy ồn ào ngày đêm

 

Đồng đội ơi nắng hạ

Phượng nở bừng nghĩa trang

Nhớ những ngày máu đỏ

Bước quân đi điệp trùng

 

Tháng năm lo cơm áo

Quên cả mùa mưa xưa

Đồng đội nào nằm xuống

Không kịp đọc thư nhà

 

Mùa hạ nhiều cờ hoa

Càng nhiều thêm nỗi nhớ

Đồng đội ơi đông quá

Lời thơ buồn- viếng thăm.

                                  Tháng 24-4-2011

alt

 

More...

THÁNG TƯ- CHUYỆN VUI ĐỜI LÍNH (tiếp theo)

By

Chuyện thứ ba

 

BI HÀI CHUYỆN NHÀ CAO TẦNG

 

Cuối năm 1978 đơn vị cho một số cán bộ chiến sĩ về học bổ sung kiến thức ở Vũng Tàu. Năm Ph. Và Sáu X mừng lắm. Mình dân nông thôn hồi nào tới giờ chưa ra đến thị xã chứ đừng nói được ở thành phố. Nhìn ngôi nhà 6 tầng của nhà trường Năm Ph lo lắng vì hai anh em được ở trên tầng 4.

- Nhà cao vầy lúc muốn đi ị làm sao anh Sáu? Mà biết hố xí chỗ nào mà đi.

Sáu X gãi đầu rồi tỏ vẻ hiểu biết.

-         Chắc mỗi phòng họ đều có hố xí mầy ơi.

-         Ông nói chơi hả! Hố xí phòng trên rồi làm sao cho nó thoát đi đâu?

-                     Thì nó có cái thùng chứa khi nào tầng dưới xả thì chảy xuống. Cứ như vậy rồi cũng xuống đất chớ gì

Năm Ph nằm lòng chuyện đó. Để chắc ăn anh lén xem cô Ba Th sử dụng phòng vệ sinh thế nào. Con nhỏ nầy nhà ngoài thị xã nó rành hơn mấy anh em trong quê. Rồi bữa đó chờ cho Ba Th tắm giặt xong Nam Ph.mới ôm đồ lò dò bước vô. Thấy có cái vòi nước và chiếc thau nhôm Năm Ph hiểu rằng chỉ việc mở vòi cho nước chảy ra thau rồi dùng. Tự tin nắm chắc chiếc vòi ở giữa vặn mạnh. Ào một phát nước ở đâu từ trên trần xối xả lên đầu. chết mẹ! Đụng nhằm cái vòi hố xí rồi! Năm Ph than thầm và nhào vội ra cửa. Anh lấy tay vuốt tóc đưa lên mũi ngửi. Ủa! Nước phân mà đâu có thúi gì hè.

Anh thấy Sáu X đi qua thì kêu lên:

-         Anh Sáu! Lại mà coi nè! Đụng giặc rồi.

Cô Ba Th thấy tiếng kêu thì chạy ra thấy cái vòi hoa sen trong phòng tắm đang xả nước thì la lớn:

- Ông nội tắm xong thì khóa vòi nước lại chớ sao xả bừa bãi vậy.

Hai ông anh mắc cỡ quá. Nín khe không dám nói gì.

 

Sáng hôm sau tổ trưởng phát cho mỗi người một gói mì tôm nói tự túc nấu nước mà chế. Ba Th đun ấm nước bằng bếp dây mai-so điện. Nước sôi rồi mấy cô chế mì ăn. Nam Ph và Sáu X thấy vậy cũng bắt chước múc nước vô ấm nhôm rồi đặt lên bếp ngồi chờ. Chờ hoài nước không sôi Năm Ph thò tay rờ vô ấm thấy vẫn còn nóng lại yên tâm ôm gói mì chờ. Hai người chờ riết nước vẫn không sôi Sáu X cũng lấy tay rờ thì thấy lạnh ngắt. ủa! Kỳ vậy cà? Năm Ph bảo hổng sao đâu thứ bếp điện tới hồi nó nóng lên là sôi liền hà. Chờ hoài tới lúc mấy cô trên lầu xuống đi chợ vẫn thấy hai anh em ngồi ôm ấm nước.

- Trời đất! nãy giờ chưa ăn sáng xong hả hai?

- Bây đun nước sao mau vậy. tụi tao chờ nãy giờ nó hổng sôi.

Ba Th nhìn qua bếp điện cười rũ. Hai ông ngáo ơi. Chưa cắm chuôi điện vô ổ làm sao nó sôi.

Cô cắm ổ điện dây mai-so đỏ dần rồi sáng rực. hai an hem mồm chữ O. Bây giỏi thiệt đó Ba.

(còn nữa)

 

More...

THÁNG TƯ- CHUYỆN VUI ĐỜI LÍNH

By

THÁNG TƯ- CHUYỆN VUI ĐỜI BỘ ĐỘI

alt

 

Đầu tháng Tư tòa soạn yêu cầu những bài viết về thân phận những người lính sau 30/4/1975. Các sếp báo chí năm nay rất nhân văn không hô hào các bài viết tô hồng cuộc chiến như mọi năm.

Tìm được mấy nhân vật khá điển hình. Trong khi khai thác tư liệu tôi ghi lại được một số chuyện vui hay “cười ra nước mắt” của đời lính cũng được. Chắc chẳng báo nào in nên đem lên đây cho làng đọc chơi.

 

Chuyện thứ nhất.

                              ĐỤNG GIẶC

Hai anh cựu cờ bờ là Tám Đ và Năm P kể lại. Đêm 29/4/1975 chiến sự ì đùng khắp nơi. Bốn chiến sĩ của C26 được phân công đi trinh sát đồn Chợ Mì. Mới vượt qua ấp N ra tới giữa đồng thì đụng giặc. Lúc đầu cứ tưởng quân nhà còn hỏi mật khẩu: Tiến hả? Tiến hả? (mật khẩu là tiến lên). Bên kia không thấy đáp lại “ Lên đây” mà nó lên đạn cái rốp. Tám Đ nhanh tay quất nửa băng AK về phía đối phương thấy chúng kêu toáng lên bỏ chạy. Đó là mấy tên dân vệ chúng chạy về kêu thêm bốn tên địa phương quân nữa quay lại tìm mấy anh em “tính sổ”. Cả nhóm nằm sát xuống bờ ruộng bắn lật hết sáu tên lính còn hai tên bỏ chạy.

Lò dò về sát chân núi Phụng Năm P giơ tay ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Bên kia có tiền loạt soạt rồi một nhóm người nữa hiện ra. Năm P hỏi khẽ: Ai đó? Tiến phải không?. Bên kia giọng ngái ngủ: Ờ! Tao đây!. Tám Đ mở khóa sung lách cách. Bên kia chợt la lên: “Đù má! Phải thằng Năm hông? Tao Sáu X nè”. Té ra là C phó Sáu X anh quên mật khẩu nhưng nhận ra giọng Năm P. Xém chết.

 

Chuyện thứ hai

              TRUY KÍCH ĐẾN CÙNG

Đó là thời gian sau 30/4 một vài tháng. Đơn vị được cử đi truy lung bọn tàn quân ngụy trên núi Bà. Đêm ấy sang trăng tổ của Năm P Tám Đ và hai anh em nữa đi tuần. Tới gần ruộng bắp bỗng họ nghe tiếng người thì thầm bàn tán. Tàn quân rồi. Năm P ra hiệu cho cả tổ khép vòng vây lại. Họ rón rén bò thấp đi khom tiếp cận mục tiêu. Đúng là có một nhóm chừng chục người đang ngồi quây quần thì thầm nói chuyện. Năm P đứng hẳn dậy dong súng hô: “Tất cả ngồi im. Giơ tay lên! Hàng thì sống. Chống thì chết”. Bọn kia hoảng hốt vùng dậy chạy tán loạn. Tám Đ kéo một loạt AK không biết có diệt được tên nào không. Năm P hét lên: “Truy kích đến cùng. Thắng nào chạy tiêu diệt”. Cả nhóm khép vòng vây vào ruộng khoai lang họ đã nhìn thấy nhóm tàn quân nằm chổng mông dọc các vồng khoai. “Đứng hết dậy. Không tao bắn à”. Nghe giọng hô đanh thép của Tám Đ nhóm người bật khóc lu bù mà sao nghe toàn tiếng con nít.  Tới gần thì đứng là con nít thiệt trai gái cả thẩy bảy đứa. “Trơi! Tụi bay làm gì ở đây?”. “Dạ! tụi con đang kể chuyện …ma. Thấy mấy chú tới tưởng ma thiệt nên sợ quá tụi con bỏ chạy”. Tám Đ vò đầu vò tai. Hú hồn. Không dính đạn đứa nào.

Hôm sau ba bốn ông nông dân ấp K.Đ đem mấy con gà luộc và can rượu vô đơn vị mời bộ đội nhậu. Cám ơn mấy chú bộ đội đêm qua bắn chỉ thiên không mấy đứa con tụi tôi chết hết rồi còn đâu.

 

(còn nữa)

More...

HOAN HÔ LÊ KHÁNH MAI

By

                    HOAN HÔ LÊ KHÁNH MAI

 alt

Tôi không hoan hô thơ của chị vì thơ chị vốn dĩ đã hay nhất là bài viết về GA TIÊN KIÊN quê tôi (hì). Sở dĩ hoan hô LKM vì từ ngày nghỉ hưu chị đã biết “chơi bờ-lốc” . Lại hoan hô LKM vì “góa phụ hai chừng xuân” vẫn đẹp như ngày nào. Có cái kỉ niệm vui nho nhỏ về LKM như thế này. Tháng 7/2001 chúng tôi về Trại sáng tác của Ủy ban toàn quốc tại Hà Nội. Tuy bị bó giò loanh quanh ở trường chính trị Lê Hồng Phong gần Ngã tư Sở nhưng tiện là được các bậc tiên chỉ làng văn nghệ tới thăm thường xuyên. Nhạc sĩ Trần Hoàn nhà thơ Huy Cận nhà văn Đỗ Chu; Võ Văn Trực…hai ba ngày lại ghé trại. Ai chứ bác Huy Cận hồi đó đã 82 tuổi mà mỗi buổi nói chuyện với trại đều đề nghị 2 cô LKM và Vũ Tú Anh ngồi gần “tôi mới nói chuyện được”.

Trại sáng tác có 31 người mà chỉ có 5 người đẹp nhà văn Đỗ thị Hiền Hòa (Hải Dương) không ở lại trại thành ra còn có 4. Anh em chúng tôi đặt mấy câu vè để đánh giá các người đẹp như sau:

“Trẻ nhất Tú Anh

Nhanh nhất Thu Nguyệt

Tuyệt nhất Khánh Mai

Dài nhất Đỗ thị Tấc”.

Vũ Tú Anh (Thái Nguyên) năm đó mới 23 tuổi trẻ nhất trại. Còn chị Thu Nguyệt (Thái Bình) thì tướng tá nhanh nhẹn lắm cứ hở ra là “mất hút con mẹ hang lươn” giữa Hà Nội vì có cô gái út học ở thành phố. Đỗ thị Tấc (Lai Châu) thì khỏi nói. Người gầy đét và dài như cây củi lại còn sòng sọc thuốc lá thuốc lào cà phê và …nói tục suốt ngày. Chí có LKM là “tuyệt nhất” đó là nói về cái dáng của nàng chứ nhìn mặt thì cũng “bình thường thôi”. Cái dáng của LKM đặc trưng cho vóc dáng đẹp của phụ nữ “thắt đáy lưng ong”. Mà cô nàng kiêu sa lắm coi đám đàn ông như “bầy thằng ngọng” đừng có anh nào léng phéng mà tán tỉnh. Tôi từng phải giả bộ “nghiêm chỉnh” hết nửa thời gian ở trại mới mời nàng đi ăn cơm chung được một bữa. Đận ấy trại phát tiền ăn cho trại viên ai muốn ăn gì thì ăn. Sau bữa ăn ấy tôi bị bỏ rơi luôn vì tội đòi trả tiền cho nàng. Sau mới ngẫm ra nàng đang là sếp ở Hội Khánh Hòa mình lại dám coi thường nàng thế a?

LKM hay bận áo váy nên trông càng hấp dẫn. tuy vậy cái thói quen mặc váy đã có lần hại cô nàng . Đó là lần (hình như vào ngày 1/8) cả lớp đi thăm quan Hạ Long về ngang qua Hải Dương xe đỗ lại trước một đại lý bán bánh đậu xanh. Tôi không có nhu cầu mua bánh nên ngồi trên xe cho đỡ nắng LKM cũng vậy. Ngồi một lúc cô nàng quay sang bảo: “anh coi đồ đạc nhé. Em đi giải quyết nỗi buồn một tí”. Lúc sau thấy nàng nhảy choàng lên xe mặt tái ngắt hét lên: “Anh Quý ơi! Cứu em!”. Tôi luýnh quýnh chẳng biết nàng bị cảm hay say nắng. Chạy lại gần thì thấy nàng tốc vạt váy lên quạt lia lịa. Tôi nhắm ngay mắt lại nhưng vẫn kịp nhìn thấy cặp đùi non của nàng thật là “tuyệt” trên làn da trắng mịn dày lên những vết đỏ sưng tấy lên. Tìm được lọ dầu cho LKM xức hỏi ra mới biết cái nhà vệ sinh của đại lý quá bẩn và nhung nhúc muỗi. Da thịt người đẹp lại thơm lại trắng thế nên tôi đoán lũ muỗi thấy nàng vừa ngồi xuoogns “trút nỗi buồn” là bu lấy nhao vào vây kín. Bí mật này hình như chỉ có hai anh em biết bây giờ lộ ra mong người đẹp đừng chửi tôi . Bù lại tôi xin giới thiệu một bài thơ mới của LKM bài CHIẾC LÁ đầy ắp nỗi niềm tâm sự.

                   Chiếc lá
                 alt

Có ban mai tôi như người ốm dậy
ngập lụt nỗi buồn gầy guộc niềm vui
hồn vắng thênh như nhà hoang trống trải
mây ngang qua gom gió về trời

Tôi tập tễnh ra ngoài hiên nắng
tiếng chim kêu lạ lẫm tả tơi
bên giậu thưa bướm vật vờ cánh mỏng
sẽ sàng - một chiếc lá xanh rơi

 

                              Lê Khánh Mai

More...

CON MA DƯỚI GIẾNG

By

           

            CON MA DƯỚI GIẾNG

                                      Truyện ngắn: Đào Phạm Thùy Trang

 

Mấy hôm nay thằng Tựu cứ kêu nhà có ma làm bà Chín công chúa rối ruột. Nó còn chắc chắn con ma có nét mặt y chang… tấm hình ông cậu trên bàn thờ chỉ có điều tấm hình đó thì ông cậu nó đường bệ áo the thâm tay đặt trên gối ngồi cạnh chiếc bàn tròn lộng kiếng có bình hoa. Còn “con ma” này chỉ có chiếc đầu và luôn kêu lạnh. Bà Chín gạt phắt:

- Ôi! Thời buổi này làm gì có ma con ơi! Mày làm lụng cực nhọc quá rồi ngủ mê mơ mộng bậy bạ đó mà!

 

 

- Không đâu má! Con ma cứ kêu cứu hòai lại còn nói mình bị đày hơn năm chục năm nay dưới đáy giếng ngay tại vườn nhà mình. Nhưng con tìm hoài có thấy trong vườn có cái giếng nào đâu?

Lời thằng con làm bà lạnh sống lưng. Nó tiếp:

- Con ma còn kêu mời thầy cúng giùm cho nó đi đầu thai nữa đó! Nó nói bị trừng phạt mấy chục năm nay đủ rồi bây giờ đã tới ngày chuyển kiếp   nhưng hổng ai cúng kiếng giùm nên nó không đi được.

- !!!

- Hình như má biết chuyện phải không? Có tốn kém bao nhiêu đâu thôi mình cứ làm phước giùm họ đi mặc kệ họ là ai.

Bà Chín công chúa càng rối ruột dữ.  Không lẽ mấy chục năm nay người ấy vẫn còn ở đó? Bao nhiêu năm nay cũng ngày đó tháng đó bà làm giỗ đàng hoàng kia mà? Tự dưng bà nghe lạnh lạnh sau gáy rồi cơn lạnh chạy dài dọc sống lưng. Bà cố trấn an rằng đó là do tuổi già sức yếu. Quay sang nhờ thằng con lấy giùm chai dầu gió thì đã nghe tiếng ngáy của nó pho pho. Buồng trong con dâu vẫn ru hỡi ru hời đứa cháu nội. Bà đành lần mò trong ánh đèn chập choạng.

***

Chân trời buông những đụn mây xám ngóet báo hiệu cơn mưa lớn sắp kéo về. Cậu Cả Hai ra roi giục con ngựa màu hung phi nước đại đặng tránh cơn mưa mặc tên hầu ôm tráp lúc thúc chạy bộ theo sau. Nhà ông Hương cả Tuần cách rừng Năm Trại chừng hai cây số nhưng ngày nào cậu Cả Hai cũng cưỡi ngựa vào rừng coi chừng bọn tá điền. Chúng đang phá rừng trồng cao su nên việc không biết cơ man nào mà kể. Tốp thì cưa cây tốp bứng gốc tốp tuyển cành hầm than tốp phân lọai cây xẻ ván tốp làm đất chuẩn bị xuống giống…

Bất chợt con ngựa hí một tràng dài. Từ con hẻm nhỏ có hai bóng người đi ra ngược về hướng cậu Cả Hai trên tay họ là hàng chục ngọn tầm vông vạt nhọn.

- Hai tên kia đứng lại!

Cậu Cả Hai gò ngựa gọi vang.

- Trời sắp mưa như vậy mà hai thằng bây ôm cây hèo đi đâu? Tính làm lọan hả?

- Dạ thưa cậu! Chúng tôi đi bẫy khỉ nhà trồng được hai công bắp mà chúng phá quá chừng.

Một trong hai người lễ phép nói.

- Đất cha ta cho mướn trồng lúa chứ có cho trồng bắp bao giờ? Tụi bây muốn chết đó hả?

- Dạ không! Vì mùa này nắng quá không trồng lúa được vợ chồng tôi trồng bắp rồi bán mua lúa trả ông Hương cả còn dư chút đỉnh để dành nuôi con vậy mà… xin cậu…

- À… thì ra là hai vợ chồng chứ không phải hai thằng bây? Ha…ha… ngụy trang kỹ hén? Sợ tao à?

- Dạ… tôi nào dám… phận cỏ rác mà… nhưng đêm hôm muỗi mòng sương gió quá phải ăn mặc thật kín thưa cậu.

- Ừ thôi đi đi! Nhưng mà ngày mai nhà ta có tiệc mày phải đưa vợ đến phụ vài bữa đó!

- Dạ…

- Ủa! Mà mày là thằng nào?

- Dạ! Tôi là út Lì ở xóm Cựa gà.

- Ừ biết để ta còn biên công vô sổ.

Cậu Cả Hai bỗng dưng dễ dãi khiến vợ chồng út Lì sợ xanh mặt bởi cả xứ này ai chẳng biết danh háo sắc của cậu Hai. Con gái cậu đem về “vợ lẽ” nhưng kỳ thực không quá một tháng là bị trả về nhà cũng có nghĩa lúc ấy đã hoa tàn cỏ rụng. Đàn bà có chồng đàn bà lỡ lứa nếu còn nhan sắc đều không thóat khỏi tay cậu nhưng không ai dám hó hé gì vì họ đều phải sống nhờ đất nhà cậu.

Thế nhưng út Lì không phải là người chịu nhục như bao người khác. Anh vung vung nắm chông đọt tầm vông lên trời bảo vợ:

- Ngày mai đi phụ việc bình thường thì thôi bằng nó mà làm gì em thì tui thề giết nó rồi ở tù mọt gông cũng đựơc!

Chân trời đã bắt đầu đổ những hạt mưa dài và lạnh như phận đám dân chưa biết bao giờ được ấm áp no say.

Nhà ông Hương cả Tuần thềm cao “rớt nón”. Mười hai bậc tam cấp mỗi bậc hai tấc nên mỗi lần có tên “dân đen” nào tới cầu cạnh việc gì là chỉ cần thấy chỏm đầu ông bà đã biết đó là ai.

Ông bà Cả Tuần có chín đứa con hai trai đầu và bảy con gái.

Cậu Cả Hai tuổi bốn mươi người lép kẹp da đen nâu chiếc miệng luôn nhai trầu nhểu nhảo. Không phải là cậu không biết lau miệng nhưng cậu bảo để vậy cho thiên hạ biết mình là con Hương cả Tuần không lẫn vào đâu được nếu ngồi cùng mâm với mấy con trai Hương cả khác.

Cậu Cả Ba mất hồi năm ngóai trong lúc phá rừng bị cây ngã đè để lại bốn con cho vợ nhưng kỳ thực ngòai mỹ danh “mợ ba” thì mẹ của bầy trẻ này không khác gì con ở. Bảy đứa con gái của ông bà cả Tuần chỉ mới ba đứa có chồng nhưng không cô nào phải làm dâu hết. Ông bà Cả nuôi luôn con rể thành ra nhà có gần chục đứa cháu. Ngày ngày chúng đánh nhau như giặc vì tranh ăn. Có lần cháu ngọai – con cô Cả Tư - xô cháu nội – con cậu Cả Ba - té lộn cổ xuống mười hai bậc tam cấp nhưng đứa trẻ ấy không bị la mắng gì. Bà Cả chửi rủa con dâu thậm tệ vì cái tội không biết trông chừng con.

Cô Cả Tư được gọi là tứ công nương cô Cả Năm thì gọi là ngũ công nương… dài dài cho tới cô út là cửu công nương sau gọi là bà Chín công chúa.

***

Ba ngày trôi qua nặng nề như đá tảng đội đầu. Bản thân út Lì cũng được mời dự tiệc nhưng anh nhìn hòai vẫn không thấy vợ đâu. Lòng nhủ thầm chắc tại đông người quá chứ tiệc tùng khách khứa thế này lẽ nào cậu Cả Hai lại…

Buổi tối về nhà. Cánh cửa đóng sầm nhức nhối sau lưng đôi vợ chồng nghèo. Chưa kịp mừng nhau thì vợ út Lì đã ngã dúi vào tay chồng dòng máu từ miệng chảy dài xuống cổ hơi thở chỉ còn thoi thóp. Út Lì gào lên:

- Cả Hai! Tao sẽ trả thù mày!

Hôm nay nhà ông bà Hương cả Tuần nhộn nhịp lạ. cũng treo đèn kết hoa cũng mâm bàn khách khứa nhưng kỳ thật không ai biết tiệc gì. Những kẻ xu nịnh đã tra hết cả quyển lịch dự tiệc từ trước đến giờ cũng không tìm ra hôm nay là ngày gì.

 Tiệc đã mời nhập nhưng không ai dám cầm đũa vì chưa được biết lý do. Bảo rằng cha mẹ đang chuẩn bị cho “cô dâu” cậu Cả Hai cao giọng:

- Thưa bà con cô bác họ hàng hai bên… Lý ra gia đình tôi không làm phiền các vị vì tiệc hôm nay không phải dành cho anh em tôi mà là cho… thím ba nó. Dà… đàn bà như cọng rơm cọng cỏ cần phải có chồng làm bóng tùng bách để nương tựa mà chú em tôi xấu số đã qua đời hai năm nay. Nay cha mẹ tôi quyết định gả chồng cho thím ba nó. “Con gái là con người ta/ con dâu mới thật mẹ cha mua về”.

Người ta bàn tán rằng ông bà cả Tuần ác con dâu đã như con ở rồi còn gả bán nó để kiếm chút của cải. Người ta thương hại bầy trẻ không cha giờ lại vắng mẹ. Có tình thâm nào bằng tình mẹ con kia chứ?

Ngừơi lại nói đó là một cách giải thóat cho “mợ ba” mai này cùng chồng mới làm ăn khấm khá mợ về đón con mình thì mẹ con đòan tụ.

Người ta nói đó là cách an bài hay nhất để không mang tiếng anh chồng dòm ngó em dâu vì rằng mợ ba tuy bốn con lao động vất vả nhưng vẫn còn đẹp lắm.

Người ta nói…

Người ta nói…

Nhưng người ta không nói được tiệc cưới hôm nay cũng là tiệc vĩnh viễn chia cắt tình mẫu tử.

Ông bà Hương cả Tuần lần lựơt ra đi cách nhau không đầy ba tháng. Ông thì bị trúng thực không cứu kịp. Bà trúng gió độc khiến mắt xếch miệng méo tay chân run rẩy không ăn uống gì rồi cũng qua đời.

Cậu Cả Hai nghiễm nhiên trở thành ông chủ đại gia đình. Việc đầu tiên là cậu cho nghỉ việc rất nhiều gia nhân. Vườn cao su cậu cũng bán đám em gái đứa nào có chồng rồi thì cậu đều “mời” về nhà chồng hết. Nhà chỉ còn lại ba anh em. Cậu Cả Hai Bát công nương và Cửu công nương còn cô Cả Tám đi học xa nhà.

 Nhà mất dần thu nhập mà việc xài tiền của cậu Cả Hai càng ngày càng tăng lên theo làn khói mê hoặc của nàng tiên nâu nên việc nhẹ nhàng dễ làm dễ kiếm tiền nhất là… làm Việt gian! Trong Hương trong xóm nhà nào có người đi theo Việt Minh  là cậu lần mò biết hết.

Đã gần chục người chết vì tay cậu. Mà thương tâm nhất là cái chết của người dì ruột của chính cậu.

Hôm ấy là ngày Rằm bà dì đang quỳ trước bàn thợ tụng những bài kinh dài lê thê. Cậu Cả cùng bọn mật thám gọi cửa mãi mà người nhà không mở. Hắn đạp tung cửa bắn thẳng vào lưng người dì bà gục xuống máu tuôn ướt đẫm cả chiếc áo dài. Bọn mật thám rất ác ôn nhưng giết cả người thân của mình thì chỉ có cậu Cả Hai. Cậu bắn bà dì vì nghi thằng con dì theo Việt Minh. . Từ bữa đó tiếng dữ bay xa cả một vùng rộng lớn.

Thế rồi…

Hôm nay nhà Cậu Cả lại có tiệc không rình rang như lúc trước cũng chẳng vui vẻ gì. Chẳng qua là tiệc “thú phạt” của cửu công nương. Cô lỡ yêu một anh “dân đen” và đã có thai hơn hai tháng. Cô xin làm một tiệc nhỏ tiễn mình về nhà chồng. Cũng tốt thôi vì mấy hôm nay cậu Cả Hai định bán căn nhà từ đường nhưng vẫn còn ngại cửu công nương. Tuy hắn là trai nhưng tài sản cha mẹ chia phần ngang bằng cô em út.

Đêm dần về khuya. Tiếng giun dế trong vuờn rỉ rả thảm thiết. Xa xa tiếng chó tru  dài. Người làm trong nhà rất ít họ cũng quá mệt sau một ngày tiệc tùng. Bọn “đồng nghiệp” của Cậu Cả Hai say rượu đã lăn ra ngủ như chết. Cậu Cả cũng nằm dài trên mớ xương xẩu chén đũa… thân hình lép kẹp chập chọang trong ánh đuốc sắp cạn dầu như một xác chết.

Bất chợt…

- Cả Hai! Tao trả thù đây!

Một dao ánh sáng lóe vung lên đã thấy một vệt máu văng tung tóe góc tường. Bóng người tay xách chiếc đầu tay cầm dao hét lớn:

- Cả Chín tôi không thù óan gì với cô nên tha cho cô đó! Còn hắn giết vợ tôi thì tôi giết lại đầu hắn tôi bỏ xuốn giếng sau vườn. Cô có gan thì đi thưa nhà chức trách đi!

***

Vụ án cậu Cả Hai cũng lùm xùm một thời gian nhưng nhà chức trách không tìm ra hung thủ.Cô Út Cửu công nương lặng lẽ làm ma cho anh mà không nói ra kẻ giết người vì thù hận. Cho đến hơn năm chục năm sau câu chuyện tưởng chừng đã quên bỗng thức dậy trong tiềm thức bà Chín( chính là cô Út cửu công nương). Bà nhắm mắt lại rồi lục xục dậy thắp nhang đứng trước bàn thờ lâm râm cầu khấn. Bà run sợ sắp gục xuống. Không lẽ có con ma dưới cái giếng trong vườn đã bị lấp đi từ hồi nảo hồi nào?

                                                                            Tháng 3/2011

                                                                                 Đ.P.T.T

…………………………………………………….

 

 

 

 

More...

TÍ TÁCH THÁNG TƯ

By

                TÍ TÁCH MÙA

 alt

Chào tháng Tư nắng trên từng nụ xanh

Phượng tí tách thắp lên mùa hò hẹn

Gió biêng biếc những điều chưa kịp đến

Đã tưng bừng tiếng hát vọng nơi nơi

 

Đã huy hoàng khúc bi tráng đời tôi

Ngày sinh nhật không dám chờ quà tặng

Chợt nhớ những người bao năm xa vắng

Tít trời cao phơi phới tuổi xuân hồng

 

Tí tách mùa tím ngát nửa dòng sông

Lục bình trôi chầm chậm lời đưa tiễn

Em bâng khuâng sợi tóc trôi về biển

Tháng Tư nghiêng vết cắt cuộc tình xưa

 

Kìa tháng Tư sầm sập đến cơn mưa

Ta đằm thắm trẫm mình trong hoài niệm

Lòng khắc khoải quên tính ngày tính tháng

Nhớ mang về chút nắng mới mùa ơi.

                                             Tháng 4/2011

                                                  Phùng Phương Quý

 

More...

TẢN VĂN- ĐOẢN KHÚC THÁNG TƯ

By

BÚT XANH

ĐOẢN KHÚC THÁNG TƯ

 

Tháng tư là bắt đầu một mùa mới. Mùa của những chồi non lộc biếc của những cơn mưa bắt đầu tưới nhuần khắp cành cây ngọn cỏ. Tháng tư là rực lửa một thời. Của tuổi trẻ cha ông đã hy sinh để non sông liền một dải của người nằm xuống thì mãi mãi thanh xuân và người còn lại đã bắt đầu đi vào đọan hòang hôn hôn của đời người. Tháng tư là tháng bắt đầu bà phải chằm vá lại tấm vách nhà vốn liêu xiêu nhiều “lổ thủng nghệ thuật”. Cái nền nhà vốn nhẳn thín vì ngàn bước chân cháu nay bắt đầu trơn trượt hơn bởi những cơn mưa hắt vào từ bốn phía.

Tháng tư là tháng của mùa mưa bắt đầu bởi miền Nam không có bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông mà chỉ có hai mùa mưa và nắng. Tháng tư là tháng của nước mắt bà rơi nhiều hơn vì mừng mừng tủi tủi. Mừng vì non sông đã lặng im tiếng súng vì giấc ngủ trẻ thơ đã được bình yên. Tủi vì những đứa con ra đi không hẹn ngày trở lại. Vẫn biết rằng đã ra đi là chấp nhận người mất ngừơi còn là hy sinh thì không hề hối tiếc. Nhưng làm sao cấm được lòng mẹ nao nao mỗi lúc nghĩ về núm ruột của mình.

Tháng tư là tháng của những tri ân và đền ơn đáp nghĩa. Tháng tư bàn thờ nhà bà rặt một mùi trầm hương. Những vòng khói cuộn tròn lung linh hình ảnh những đứa con còn rất thanh xuân của mẹ.

Tháng tư tháng của mùa mới bắt đầu.

Tháng tư tháng của nhớ thương.

Vì tháng tư cũng là tháng sinh nhật của NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU QUÝ NHẤT

alt

 

 

thùy trang

 

 

More...

A DI ĐÀ PHẬT

By

alt

A DI ĐÀ PHẬT

 

Ôm con ngồi cạnh cõi thiền

Ngơ ngác mấy lời Phật dạy

Kiếp này bụi bặm cõi trần

Rũ đi kẻ tu được mấy

 

Cúi đầu A di đà Phật

Ngu si tội lỗi bi ai

Đáng thương nhiều hơn khâm phục

Nợ nần tài sản hết rồi

 

Trước người tôi bàn tay trắng

Chỉ còn vật báu này thôi.

 

 

More...

TRỜI LÀ CÁI ĐINH GÌ?!

By

Thấy bên nhà bác Trần Nhương có bài này hay quá mạn phép đồng hương em rinh về nhà để dành đọc nhá.

     

TRỜI LÀ CÁI ĐINH GÌ

  
TRỜI LÀ CÁI ĐINH GÌ

Trương Tuần

                                                             TRỜI LÀ CÁI ĐINH GÌ

alt

-                     Nước Nhật hay thật cụ ạ làm sai là xin lỗi chân thành ngay…

-                     Tại vì họ có tài tình sáng suốt vĩ đại như nước mình đâu. Xin lỗi hóa ra mình kém à?

-                     Trời còn sai huống chi …

-                     Trời là cái đinh gì. Đây còn là bố trời  nhá.

-                     Cụ nói thế thì tôi xin chịu cụ.

-                     Thì vưỡn…

                                                                                      

 

 

alt

 

 

 

 

 

 

 

More...

VÌ SAO BÁ NHA ĐẬP VỠ CÂY ĐÀN? Truyện cổ tái chế

By

Truyện cổ tái chế

VÌ SAO BÁ NHA ĐẬP VỠ CÂY ĐÀN?

alt

Một năm sau ngày kết làm bè bạn Tử Kỳ mời Bá Nha về nhà mình chơi.

Nhà Tử Kỳ giàu có hẳn một biệt thự chứ không phải là căn hộ chung cư cao cấp nào đó. Cửa kính dày cộm tuờng cao mút tí tè không có lấy một lổ thông hơi thông gió gì ráo. Tử Kỳ bảo kín như vậy để mỗi khi… đếm tiền thì kẻ trộm không nghe được. Trong nhà đầy đủ tiện nghi: máy quạt mát điều hòa nhiệt độ tivi tủ lạnh… nói chung là không thiếu thứ gì nhưng không hiểu sao Tử Kỳ không mời bạn được một lon bia lạnh giải khát mà sai con hầu làm một ly nước chanh không có đá lại chua ơi là chua. Thấy Bá Nha nhăn mặt Tử Kỳ vội phân bua:

- Bạn yêu quí thông cảm cho ta nhé điện cúp liền tù tì nên đá không đông kịp còn đường mắc quá nên phải…

- Ồ… không sao đâu tri kỷ tình cốt ở tấm lòng. Nước chanh chua thì bổ sung nhiều vitamin C chứ có gì!

Rồi Tử Kỳ mời Bá Nha đi tắm để dùng tiệc “tẩy trần” nhưng kỳ thật vòi sen không phun nước được mà phải lấy xô (loại 5 lít) hứng nước dùng. Ừ thôi nước uống không có thì tắm một phát cho bỏ quảng đường gió bụi vậy! Bá Nha thầm nghĩ. Thế nhưng… bà mẹ cái vòi nước! Hứng đúng hai xô thì nó tắt ngúm dù có vặn tét tay cũng không thèm nhểu cho hạt nước nào! Bá Nha đành lấy khăn chùi sơ lớp bọt xà bông rồi mặc quần áo vào lòng thầm nghĩ chắc là tại điện cúp đột xuất.

- Hảo bằng hữu đừng trách ta nhé tại đợt này nước tăng quá xá số chênh lệch tính từng lít nên ta phải tiết kiệm thế!

Tử Kỳ đã đứng chờ trước cửa phòng tắm phân trần bằng điệu bộ hết sức chân thành.

- Không sao đâu bằng hữu. Nhiều nơi trên thế giới tuyết phủ đầy lạnh cóng còng cong muốn rửa mặt còn không dám nữa là…

- Thật là “Sinh ta ra là cha mẹ/ hiểu được ta chỉ có Bá Nha”. Nào mời bằng hữu nhập tiệc với ta. Ta xin mời bạn món cá lóc hấp bầu bào ngư xào tỏi vi cá chưng tương…

Trời ạ! Cá lóc hấp bầu gì mà trái bầu chà bá lửa nhưng chỉ có cái đầu cá?

- Thời buổi vật giá leo thang mà bằng hữu! Cơn bão giá này quét từ thị thành tới nông thôn nên ta phải hết sức tiết kiệm chứ! Cái đầu cá này hôm qua nấu canh chua ta ăn nước thôi chừa cái lại để đãi bằng hữu đó!

- Ứ… ừ… bằng hữu đừng lo tình cốt ở tấm lòng.

Nhà Bá Nha nghèo ông cụ đã từng ao ước được một lần nếm thử món bào ngư rồi nhắm mắt mới yên lòng. Lần này nhất quyết phải “làm xấu” để mang về cho cha già một ít. Nhưng tại sao bào ngư có mùi… quen quen? Thôi đúng rồi! Mùi của mớ nấm bào ngư một thời Bá Nha nuôi hầu cải thiện kinh tế đây mà.

- Này bằng hữu…

- A! Bằng hữu thắc mắc về món nấm bào ngư hả? Thì nó chính là nấm mà bà con ta nuôi bán những ngày Rằm mùng một chứ đâu! Ta mang về xào tỏi đánh lừa vị giác để vượt qua cơn bão giá vậy mà!

- Ừm… còn vi cá chưng tương?

- Mua cái đầu cá hú để nguyên vây nghạnh và chút tương hột kho lên ngòn ngọt mằm mặn… ăn “bắt” cơm lắm bằng hữu à!

“Cốp!” - Một tiếng vang khô lạnh và giọng Bá Nha đầy bực dọc:

- Tử Kỳ! ta đập vỡ cây đàn này để chấm dứt tình tri kỷ với mi! Đời người chưa chắc đãi bạn được hai lần mà mi đối với ta như thế đó!

- Bằng hữu đập cây đàn cũng phải. Đời người ta có thể không nghe nhạc vẫn sống nhăn chứ nghỉ ăn một vài ngày là “tiêu tán đường” liền à! Giọng Tử Kỳ tỉnh queo.

Bá Nha đập vỡ cây đàn chỉ vì bão giá.

 

                                                                                                                         TÊ TÊ

 

 

 

 

More...