ĐI CHÚC TẾT BÁC NGUYỄN ĐỨC THIỆN

By


ĐI CHÚC TẾT BÁC NGUYỄN ĐỨC THIỆN

 

Mùng ba Tân Mão thăm bác Thiện

Hẹn bốn năm người chẳng có ai

Một mình một ngựa nên bị lạc

Rẽ trái ba lần chẳng tới nơi

 

Cuối cùng điện thoại xin cầu cứu

Chú Hùng chạy ra rước vào nhà

Đường rừng ngang dọc sao mà oải

Đi một lần rồi chẳng nhớ ra

 

Cũng mai vàng nở ngoài sân trước

Cũng bánh chưng xanh xếp cửa sau

Lặng lẽ Tết rừng thương bác quá

Lại giận cuộc đời lỡ bể dâu

 

Điện yếu trời nồng chao ôi Tết

Cởi trần cho mát bác Thiện ơi

Tình nghĩa bạn bè không thể khác

Vượt chặng đường xa chỉ một lời.

 

Mùng 3 Tết Tân Mão

 

Đường vào nhà bác Thiện

 

Thương nhau cởi áo tiếp nhau

 

 

More...

THƠ CHÚC TẾT HAI DÌ

By


CHÚC TẾT BÊN NGOẠI

 

Mùng một hai dì sắm sanh

Áo hồng áo đỏ dạo quanh vườn nhà

Xin chúc "tiến bộ" dì Ba

Vừa đỗ đại học thật là mừng ghê

Năm nay có rể đem về

Cha mẹ sung sướng chẳng chê điểm nào

Xin chúc dì Út xôn xao

Ngõ nhà sớm tối ồn ào bạn trai

Không phải phụ giúp chị Hai

ẵm thằng cháu nhỏ tè khai suốt ngày.

 

Xin giới thiệu hai dì nhà tôi cho làng chiêm ngưỡng.

 DÌ  Ba Dung

 

dì Út Phòng

đừng kén nữa hai dì ơi

Mùa xuân nay cũng đầy vơi tháng ngày

More...

XUÂN PHƯƠNG NAM

By

XUÂN PHƯƠNG NAM

Ngước lên chỉ thấy nắng vàng

Cánh mai hòa sắc mùa sang cùng người

Dịu dàng chi lắm xuân ơi

Trời Nam đất Bắc một đời vấn vương.

Mùng 1 Tết Tân Mão

PPQ

 Cây mai Nam- Bắc phía Bắc nở một bông phía Nam nở một bông

chợ hoa

Bàn thờ gia tiên cũng có bánh chưng vuông

Bên khóm mai vàng

Sáng mùng 1 cu Bo đi Tòa Thánh

 

More...

CÂU ĐỐI TẾT TẶNG LÀNG BLOGS

By

 

Câu đối Tết tặng làng blogss

- ĐÁM VĂN CHƯƠNG TRƯƠNG THƠ TRƯỚC CỬA CỬA KHÉP CỬA XUÂN ĐẾN LÀ CHƠI

- DÂN BỜ- LỐC LỐC NHỐC VÔ KHO KHO THÌ KHO TẾT VỀ CỨ LỐC.

Nhân dịp năm mới Tân Mão Cơm nắm nhà tôi xin chúc các bạn văn làng vn.wblogs dồi dào sức khỏe lạnh lẹ như mèo dồi dào bút lực.

 

More...

XUÂN RỒI ĐÓ EM- thơ

By

XUÂN ĐẾN RỒI EM

                                                                    

 

Xuân đến rồi đó em

Nửa mùa cơn gió lạnh

Nửa mùa hanh hao nắng

Mai đào cùng xốn xang

 

Đòn bánh tét chiều nay

Xanh xao màu lá chuối

Thương bánh chưng quê nội

Lá dong độn rách lành

 

Đâu cũng trời xuân xanh

Đâu cũng mùi hương mới

 

Chỉ mình ai khắc khoải

Trái xuân tình chia hai

 

Chiều ba mươi cắm vội

Cành hoa cho một mùa

Giang tay ôm có nổi

Cả mùa này mùa xưa.

20/tháng Chạp

                                 

More...

KẺ NGỤ CƯ- Truyện ngắn

By

Báo Tết Văn nghệ Đất Tổ và Văn nghệ Tây Ninh đều in truyện này. Xin cám ơn hai BBT. Chúc các anh chị một năm mới an lành hạnh phúc thành đạt.

                                                              KẺ NGỤ CƯ

                                                     Truyện ngắn: Phùng Phương Quý

                                                        (Kính tặng anh Vũ Kỳ Phùng- người đã kể cho tôi nghe câu chuyện này)

Ba ngày nữa thì đến rằm tháng giêng. Trời vẫn rét buốt. Gió bấc như lưỡi dao cạo lạnh giá cứa vào da thịt. Trên cây sào gác góc chái nhà chiếc giò sỏ còn một nửa cứng ngắc hai chiếc bánh chưng tày vắt ngang như hai chày giã cua.

Lão Tẻ bước ra sân mong manh tấm áo cũ. Lão gồng mình lên gân. Xương cốt kêu răng rắc. Cúi xuống chum nước mấy cánh đào phai rụng rơi đầy. Những vảy hồng lấp lánh màu má sơn nữ làm lão nhớ những ngày gian lao nhưng vui vầy ở sơn trại. Rét thế này thấm gì rét rừng Yên Thế.

 

More...

BÁC PHAN VĂN KHẢI: "TÔI BI QUAN QUÁ..."

By

“TÔI BI QUAN QUÁ !!! XẤU HỔ CHO ĐẢNG LẮM.”

        Đó là lời thốt lên tự đáy lòng của bác Sáu Phan Văn Khải nguyên Thủ tướng Chính phủ tại buổi họp mặt với các cán bộ lão thành TƯ Cục miền Nam tổ chức ngày 22/1/2011. Chỉ còn 3 ngày nữa là Tết xót xa nghe tin buồn nhà báo Hoàng Hùng vừa bị xã hội đen ám hại. Vụ việc xảy ra ngay sau Đại hội Đảng TQ lần thứ XI thật đáng “bi quan” như lời thốt lên của bác Sáu Khải. Xin trích đăng một đoạn ghi âm trong buổi nói chuyện tại C78 thành phố HCM.

Bác Sáu PVK: “Tết Tân Mão sắp đến xin chúc các đồng chí và gia đình nhiều sức khỏe hạnh phúc. Nhất là các đồng chí già như tôi. Chúng ta phải chịu khó tập thể dục. Phải gặp gỡ các chiến hữu thường xuyên mỗi tuần một lần ăn bữa cơm uống ly rượu nhưng nhớ đừng có say sỉn mà hại sức khỏe. Bây giờ chắc các đồng chí muốn nghe tôi kể chuyện về Đại hội đảng vừa rồi. Tôi ra dự từ bữa khai mạc tới bữa bế mạc. Bây giờ Đảng cần tạo lấy lại lòng tin của dân những gì dân không bằng lòng thì ta cần phải sửa. ví dụ như hiện nay giá cả leo thang ù ù dân cảm thấy như bị móc túi. Ra tới chợ là người ta kêu la. Vậy là dân mất lòng tin chứ chẳng cần phải bọn đế quốc phản động nào cả. Chúng ta phải làm sao cho dân tin vào Đảng. Phấn đấu lên CNXH thì cuộc sống của dân phải ngày càng giàu lên chứ! Trường học bệnh viện phải tốt lên nhiều người nghèo được chữa trị bịnh tốt hơn thì mới là CNXH. Chứ bây giờ tôi bi quan quá. Cái xã hội của chúng ta hiện nay có quá nhiều vấn đề có thể nói là suy đồi. Khi tôi còn bé đi học trường làng trường Tây đâu có chuyện cướp giật đánh nhau xì ke ma túy cha con giết nhau vợ chồng giết nhau. Hồi xưa hiếm lắm. Rất hiếm. cha nói thì con nghe theo lễ giáo xưa nó hơi phong kiến tí nhưng mà con không được cãi có gì nói lại với cha sau. Chứ bây giờ cha nói con cãi thậm chí đánh lại cha nữa thôi rồi còn gì. Thế thì lễ giáo của chúng ta gia phong của chúng ta như thế nào? Từ một xã hội như vậy nên rất dễ xuất hiện nhiều lực lượng xã hội đen nó làm đen tối lệch lạc xã hội. Người ngay sợ kẻ gian riết rồi công an cũng sợ kẻ gian sợ xã hội đen nữa thì ai gìn giữ chế độ này???

       Đó là những điều ngời già chúng ta cần phải làm phải đóng góp ý kiến cho Đảng cho xã hội. Cần phải giáo dục con cháu sống cho tốt. Còn chuyện Đại hội Đảng thì thông tin báo chí đài nói hết rồi. Còn ba cái thứ này có chuyện không thể nói được ở hội trường ở chỗ đông người chỉ có thể nói rỉ rả chỗ 5-3 người thì được. Nhưng có điều tôi muốn nói với các đồng chí là ít khi từ xưa tới nay chưa có trường hợp Ủy viên TƯ mất chức khi còn đương nhiệm còn trong độ tuổi công tác. Ủy viên TƯ mất chức vì không có đạo đức không có năng lực. Tôi rất tán thành việc đó mà thấy cần phải làm nhiều hơn nữa với những người lãnh đạo không có đức không có tài hư hỏng. Chúng ta để người xấu trong đảng đảng không thể mạnh. Chính là chúng ta phải làm mạnh hơn. Đối với trường hợp đ/c Hồ Đức Việt tôi cho là xứng đáng. BCH TƯ đảng với đại hội rất sang suốt. chúng ta không thể chấp nhận những người đã là Ủy viên TƯ cơ quan cao nhất của Đảng giữa hai nhiệm kỳ Đại hội mà tỏ ra không có đức có tài. Xấu hổ cho Đảng lắm.

 

More...

MÓN NỢ CON ĐƯỜNG- Tạp văn

By

Tạp văn- In trongTuoi trẻ ct (30/1/2011)

                                           NỢ CON ĐƯỜNG ĐẤT ĐỎ

        Đường vào làng Đá Vách quê tôi tính từ quốc lộ 2 chỉ chừng 300m. Con đường đất sỏi rộng đủ cho xe vận tải 10 tấn chạy thoải mái men theo chân núi Voi (con voi quay đầu ngược trong truyền thuyết từng bị công chúa Bầu con vua Hùng chém cổ) ngoằn ngoèo qua một rặng tre xum xuê tới đồi bạch đàn liễu băng qua một cánh đồng tất cả dài đúng 1200m.

      Mỗi khi về thăm làng tôi đều gặp cô Nhung người dạy vỡ lòng cho bọn trẻ làng chúng tôi từ mấy chục năm trước. Hồi còn ở lính tôi về đến ngõ là thấy cô Nhung tay xách chiếc túi vải tất tả đi chợ hoặc ra cửa hàng mua bán xã. “Giời ạ! Thằng béo về thăm nhà đấy à. Ừ Tết nhất đến nơi rồi về ăn Tết cho vui con ạ. Sao đi bộ đội mà mày vẫn trắng nhễ trắng nhại ra thế?”. Tôi lễ phép chào cô dừng lại mấy phút để nghe chuyện vãn trong làng. Cô Nhung thì thào: “Ông Chung chủ nhiệm Hợp tác xã bị kỷ luật mất chức rồi. Tham ô hai nghìn viên ngói của đơn vị bộ đội tặng cho hợp tác. Ông cụ nhà mày vừa mua được chiếc đài Orionton đấy. Nhà ba chiếc xe đạp giàu nhất làng. Toàn là tiền chăn nuôi lợn. Chịu ông già Khốt ta bít”.

       Ba chục năm sau tôi xa xứ lang bạt hết miền Tây đến miền Đông Nam bộ. Mỗi lần về quê vẫn gặp bà cụ Nhung. Cô Nhung ngày xưa giờ đã già tóc bạc hoa râm người gầy còm đi khá nhiều. Bây giờ bà Nhung không mang túi xách mà quẩy một gánh tòng teng trên vai. Đôi thúng chứa lặt vặt các thứ rau quả trong vườn. Mấy quả mít dứa chín vàng. Dăm cái măng mai mập mạp. Vài mớ rau muống cân trà mạn mới sao. Bà có tiền cho vay lãi nhưng vẫn nhặt nhạnh hoa lợi trong vườn đem ra chợ bán. Nhìn thấy tôi bà vội đặt gánh xuống vồn vã như gặp người thân. “Ối giời ơi! Thằng bố thẽm mới về thăm nhà? Gớm! Bây giờ phát tướng ra bụng như cái dó mẹ khiếp quá. Thế có mang về cho mẹ con nó nhiều tiền không?” Tôi không phiền mà rất vui vì bà cụ gọi tôi là “thằng bố thẽm” dù tôi đã ngoài năm mươi. Tục làng tôi ai sinh con gái đầu lòng thì được gọi là anh thẽm chị thẽm. Sinh con trai đầu lòng thì được gọi là “anh cu chị cu”. Tôi sung sướng vì mình vẫn còn trẻ ranh dưới con mắt người làng. Ra ngoài xã hội lúc thì được vinh danh “nhà nọ nhà kia”. Vào hội nghị được thưa gửi là ông là đồng chí. Tiếp xúc với người nước ngoài còn được họ gọi là ngài là quý ông. Về đến quê mình lại trở thành “thằng bố thẽm” thân thiết gần gụi. Tết năm ngoái tôi về quê mà không gặp bà Nhung tưởng bà cụ thế nào lòng đã lo lo. Hỏi vợ tôi cô ấy bảo: “Bà Nhung vẫn suốt ngày gồng gánh thiên lôi vật cũng không chết đâu”. Là mấy bà nhà quê quen miệng tếu táo thế chứ con ngươì ta tuổi càng cao sức càng yếu biết mưa nắng thế nào. Buổi trưa tôi đang quét cổng thì may quá gặp bà Nhung quảy gánh về. “Thế nào bố thẽm. Có quà gì cho bà không? Vẫn khỏe phây phây ra nhỉ”. Bà đặt phịch đôi quang gánh xuống. Mấy món rau quả chắc đã bán hết giờ trong thúng đen sì những cục phân trâu phân bò lổn nhổn. Bà cưới hở hai chiếc răng móm. “Trâu bò nó phòng ra đường tao tiếc quá nhặt về bón cho mấy gốc bí”. Tôi chạy vội vào nhà lấy ra gói kẹo mè xửng Huế biếu bà. “Tao răng lợi thế này ăn vào cho nó nhổ nốt hàm trên à. Thôi cho bà xin. Tý nữa qua lớp mẫu giáo tao cho bọn trẻ”. Bà lắc đầu ca cẩm. “Có cái đường làng đổ bê tông được hơn trăm mét là bỏ. Dân làng họ bảo con mẹ trưởng khu ăn bớt tiền công nên không đóng góp nữa. Thằng anh họ mày lúc làm chủ tịch xã bà con bảo nó cố kéo con đường về cho làng được nhớ nó cứ nguầy nguậy là sợ “mang tiếng tham nhũng”. Giờ thì nhà xây ba tầng tường bao kín mít. Chán!”. Tôi chỉ cười buồn. Chuyện này bà Nhung nói chẳng ngoa mấy ông cán bộ có chức quyền ai cũng cửa cao nhà rộng cả. Ông anh bên ngoại tôi có vợ làm Giám đốc Công ty Thủy lợi còn xây mấy cái nhà tậu cả ô tô con đi làm cơ mà. Dân làng biết cả nhưng họ cũng chỉ bàn tán sau lưng. Tôi càng hiểu biết hơn nhưng tự nghĩ nếu mình không làm văn chương mà làm lãnh đạo thì chắc cũng không thể ra ngoài vòng xoáy cơ chế. “Năm nay bố mày vẫn mổ lợn chứ?”. Bà Nhung hỏi tôi. “Vâng! Năm nào con chẳng mổ lợn ăn Tết. Giờ pháo cấm rồi có tiếng lợn kêu nó mới ra vẻ Tết”. “Nhà đông người thế cũng vui. Chỉ bà là buồn thôi. Ba thằng con trai thì hai thằng cũng bạt xứ như mày nhưng Tết nhất chẳng đứa nào cho vợ con về. Tết sang năm bà khao thọ 70 nhớ về với bà nhé”.

     Năm nay vì việc đột xuất tôi không về quê ăn Tết. Việc “trọng đại” này dù đã được thông báo cho người thân từ mấy tháng trước vậy mà tôi và cô con gái út vẫn thấy hụt hẫng chông chênh. Tôi nợ bà cụ Nhung một món quà mừng xuân mừng thọ. Tôi nợ con đường đất quê một bước chân hòi hương. Con đường dù 40 năm không thay đổi mà mùa xuân nào cũng ngong ngóng những đứa con xa chưa về.

Chúc Tết nhà quê

More...

NHỮNG NHÂN VẬT CỦA TÔI

By

                                       NHỮNG NHÂN VẬT CỦA TÔI

        Đã 3 năm nay gắn bó với miền Đông “gian lao mà anh dũng”. Miền đất con người ở đây khơi dậy trong tôi những cảm xúc mới. Họ đã giúp cho tôi có cái nhìn mới đầy lạc quan nhân ái vào cuộc đời. Họ cũng giúp tôi tiến bộ trong công việc làm báo viết văn. Họ đáng yêu quý biết chừng nào. Nhân dịp ba năm tổng kết cuộc vận động viết về “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ” tôi cũng tự tổng kết lại những thành quả của mình với 34 nhân vật điển hình. Dù ở mỗi hoàn cảnh địa vị khác nhau xét theo từng góc độ họ đều là những người dám sống cho mình cho xã hội. Nhân dịp năm mới Tân mão cầu chúc cho các nhân vật của tôi có được một mùa xuân hạnh phúc bình an và tươi vui.

*Những nhân vật của tôi.

1)tỈ PHÚ VÙNG BIÊN LÊ VĂN THỰC

 

2) Ông Trần Văn Dài 67 tuổi. Bảy năm trời đi xin từng cục gạch xô cát quyết xây cho mình và vợ một căn nhà nhỏ. Sau khi lên báo ông Hai đã được cất ngôi nhà tình nghĩa.

 

 

3) Mai Văn Thành 34 tuổi bị tai nạn lao động nhưng quyết vượt qua số phận. Sau bài báo của tôi Thành đã có được chiếc xe lăn đi bán vé số.

4) Chàng lùn Ba Vinh 42 tuổi và chiếc xe tự tạo đi kiếm sống.

5) Anh Lý Hồng Công (Hai Công) 63 tuổi người hiến đất xây trường học.

6) Cháu Trần Thị H. 12 tuổi. Mồ côi và bị niễm HIV từ mẹ bị bạn bè hắt hủi nên bỏ học. Nhà trường đã đón em đi học lại.

 

7) Thiếu tướng công an Ngô Quang Nghĩa 84 tuổi dù nghỉ hưu nhưng luôn lo lắng cho đồng đội cũ.

8) Ông nông dân Đặng Văn Đảnh (Tư Đảnh) hiệp sĩ diệt lục bình trên sông Vàm cỏ Đông.

 

9) Già làng Danh Khiêu 63 tuổi hết lòng vì cộng đồng.

10) Nhà văn Nguyễn Đức Thiện 63 tuổi tình nguyện hiến xác cho y học sau khi qua đời.

11) Thiếu úy trẻ Nguyễn Văn Quyền 24 tuỏi đồn biên phòng 815 Tây Ninh.

12) Anh hùng LLVTND (dũng sĩ diệt Mỹ) Bùi Văn Thuyên 76 tuổi.

13) Lâm Xích 57 tuổi người dân tộc Tà Mun đầu tiên được ra Hà Nội.

 

14) Ông nông dân triệu phú Danh Ri 45 tuổi dân tộc Kh’mer

15) Bà Mười Hương (mẹ Thủ tưởng Nguyễn Tấn Dũng) luôn đi làm từ thiện.

CÒN TIẾP

16) Anh nông dân Cao Văn Trọng người dám vượt lên số phận để làm giàu.

17) Bác sĩ Vì Đội người hi sinh tất cả vì y tế vùng biên giới.

18) Chị Năm Mai nữ huyện đội trưởng dũng cảm trong thời chống Mỹ. 19) Dì Hai Được (Nguyễn Thị Được) nguyên Phó Chủ tịch Hội LHPNGPMN. 20) Thầy giáo La Hùng Thới và thầy giáo Mai Văn Dực hai “công thần lập trường” của trường tiểu học Nguyễn Khuyến- Tây Ninh. 21) Bà Tám Thanh 54 tuổi bị người thân ném ra ngoài đường. 22) Chị Phạm Thanh Hà chủ quán cà phên Vườn Dâu hay đi làm từ thiện. 23) ông nông dân làm Giám đốc nhà máy chế biến cá đông lạnh Sáu Đảo 64 tuổi. 24) Ông Phùng Nhật Phong 65 tuổi “chuyên gia” về thanh long ruột đỏ. 25) Nhạc sĩ Hồ Bông người gắn bó với biên giới Tây Nam 26) Ông Lâm Bum nguyên công an xã Tân Bình người từng bị tàn quân ngụy cắt mất một tai. 27) Trần Văn Sứa 42 tuổi người bán vé số mê và làm thơ Đường khá giỏi. 28) Nguyễn Sĩ Tiến 33 tuổi. Người luôn phấn đấu nối nghiệp cha (bộ đội miền Bắc). 29) Nhiếp ảnh gia Huỳnh Long Tiến người sống chết với nghề. Dám một mình một xe máy đi xuyên Việt. 30) Ông Hà Văn Khuyền trưởng thôn người Thái ở Long Phước- Tây Ninh. 31) Sư trụ trì chùa Cao Sơn (Gò Dầu –Tây Ninh) còn có tục danh là Trần Văn Nhã 32) Nhà thơ Trần Hoàng Vy. Trái tim nhà giáo trong một nhà thơ. 33) Nhà thơ Kha ly Chàm. Một người thơ dị biệt. 34) Nhà tình báo Nguyễn Hòa Quân. Suýt nữa làm Bộ trưởng Bộ quốc phòng của Cambot mà khi về hưu chỉ mang cấp hàm thiếu tá.

More...

HỌP MẶT ĐẦU NĂM- BÚT TRE TRẺ

By

HỌP MẶT ĐẦU NĂM
Hoan hô Tỉnh ủy Tây Ninh
Tổ chúc họp mặt chúng mình thật vui
Doanh nghiệp- Nhà báo khắp nơi
Xôn xao về dự nói cười râm ran


Cơm Nắm tôi xin trình làng
Chọn lấy một chỗ đàng hoàng mà ngôi (ngồi)

Anh Phong anh Việt đến rồi
Nhà văn nhà báo cứ ngồi hàng đâu (đầu)

Chân dài váy ngắn ở đâu
Bỗng nhiên xuất hiện đau đầu anh em

Hoan hô anh giám đốc Tăng
Tổ chức hát múa tưng bừng đón xuân

Chị Thủy chủ tịch Tây Ninh
Chúc mừng khách quý tỉnh mình mạnh khoe (khỏe)

Mấy chú mấy bác đê mê
Người đẹp rót rượu đứng kề một bên

Lê Bi mắt nhắm lim dim
Quốc Việt vừa liếc vừa tìm nét xuân

Tiếc đứng bày khắp cả sân
Ai ai đều cũng có phần đừng lo.

Hoan hô hoan hô hoan hô!
Đổi mới lãnh đạo được nhờ nhà báo ơi.

More...